Trương Miêu Tử đỏ bừng mặt, thấp giọng nói: “Từ lúc dì bán em ấy cho nhà cháu để đổi lấy lương thực thì em ấy đã không còn là con của dì nữa, em ấy là con của cha mẹ cháu, em ấy đến nhà cháu để nối dõi tông đường!”
Khương Chi cười nhạt: “Ba mẹ cháu cầm một ngàn đồng về rồi mà, bọn họ không nói chuyện này cho cháu biết à?”
Trương Miêu Tử lập tức ngẩn người, vành mắt cô bé đỏ lên, nhưng vẫn là cứng cổ bướng bỉnh nói: “Tiểu Khoan bị bỏng, là em gái cháu đã nghe thấy tiếng động, em ấy đã dẫm lên nước sôi để cõng Tiểu Khoan ra ngoài đó dì, em ấy bị bỏng đến mức toác cả da luôn rồi, bây giờ em gái cháu cũng đang nằm bệnh viện.”
“Lúc nãy cha mẹ cháu về cứ khóc mãi, bọn họ không nỡ rời xa Tiểu Khoan, mấy đứa em gái của cháu cũng muốn đến đây, nhưng cha mẹ cháu không cho phép.”
“Dì, dì vẫn còn có con trai mà, dì để Tiểu Khoan ở lại nhà cháu đi, cháu xin dì đó.”
Nói đến chỗ kích động, nước mắt của Trương Miêu Tử lã chã rơi xuống, nhà cô bé đã mong chờ bao nhiêu năm, cuối cùng mới có được một đứa con trai.
Tiểu Khoan xinh xắn đáng yêu, mấy người nhiều chuyện ở trong khu nhà ở có ai không nói nhà bọn họ may mắn chứ?
Sao lại xảy ra chuyện như thế này chứ?
Trụ Tử nghe Trương Miêu Tử nói, khóe mắt cậu bé cũng đỏ rồi.
Khương Chi không động lòng, cô thản nhiên nói: “Nhà cháu đã nhận tiền, chuyện này coi như xong. Nếu như nhà cháu nhất quyết muốn đánh con bài tình cảm này, thì cũng phải chờ vết thương của Trụ Tử lành hẳn rồi nói tiếp, bây giờ cháu nói những chuyện này thì chỉ khiến thằng bé cảm thấy khó chịu hơn mà thôi.”
Trương Miêu Tử vừa nghe thấy lời này, cô bé thật sự đã im lặng.
Cô bé cắn môi nhìn Trụ Tử, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở miệng thế nào, cuối cùng cô bé vẫn chạy bước nhỏ rời khỏi phòng bệnh.
Khương Chi quay lại nhìn về phía Trụ Tử, cậu bé cũng đang nhìn cô.
Khương Chi than nhẹ một tiếng, cô nói: “Con đừng suy nghĩ nhiều như vậy, ngày mai mẹ sẽ đi thăm chị hai của con, con đừng lo lắng nhé. Ngày mai mẹ sẽ viết thêm một bức thư gửi về nhà, nhờ người dẫn Đản Tử đến đây bầu bạn với con nhé.”
Đôi mắt của Trụ Tử sáng lên.
Cậu bé nhớ Đản Tử.
...