Lê Sơ ghét bỏ nhìn Trương Anh Tử, khinh bỉ nói: “Tôi thấy cô cũng sắp khỏe rồi mà, sao vẫn còn ăn vạ ở chỗ chị Khương thế?”
Trương Anh Tử đỏ bừng mặt mũi, phản bác: “Chân tôi còn đau, hơn nữa sau này tôi sẽ đi theo chị Khương làm ăn, chị Khương đối xử tốt với tôi, thì tôi cũng sẽ đối xử tốt với chị ấy gấp đôi, sao cậu có thể nói tôi ăn vạ chứ? Miệng chó không mọc ra ngà voi.”
Lê Sơ hơi ngạc nhiên: “Làm ăn? Cô sao?”
Trương Anh Tử khó chịu, không thèm nói chuyện với cậu ấy, cô bé quay đầu sang chơi đan dây với Tiểu Qua.
Tiểu Diệu nhìn thấy Khương Chi trở lại, gọi một tiếng: “Mẹ!”
Lê Sơ ánh mắt sáng lên, đứng dậy nghênh hai bước: “Chị, chị đã về rồi.”
Kể từ khi biết Khương Chi là tác giả “Đại Thần” của truyện《 Anh Hùng Xạ Điêu 》, Lê Sơ cảm thấy sùng bái cô từ tận đáy lòng, trong đầu cậu bé thường xuyên xuất hiện những hình ảnh hành tẩu giang hồ, trường kiếm thiên nhai trong tiểu thuyết.
Khương Chi gật đầu, hỏi cậu ấy: “Em ăn sáng chưa?”
Lê Sơ khẽ lắc đầu, ngượng ngùng nói: “Chưa ạ.”
Trương Anh Tử khinh thường hừ lạnh một tiếng, Lê Sơ còn không biết xấu hổ mà nói rằng cô bé ăn vạ ở chỗ này, thật đúng là một người da mặt dày.
Khương Chi cũng không thèm để ý, cô phân chia bữa sáng rồi đưa cho cậu ấy.
Lê Sơ toét miệng cười “Cám ơn chị.”
Cậu ấy cầm một cái bánh quẩy lên, sau đó nhai kỹ từng miếng một, đột nhiên cậu ấy nghĩ đến chuyện gì đó, nuốt bánh quẩy xuống, vô cùng thần bí mà nói: “Chị, chị có biết bệnh nhân ở phòng bên không?”
Khương Chi chuyển tầm mắt sang nhìn cậu ấy, không lên tiếng.
Lê Sơ cũng không thèm để ý, tự mình nói: “Bệnh nhân ở phòng bên cạnh là bạn thân của anh trai em đó, Thi Liên Chu, anh ấy xếp thứ năm trong gia tộc, cho nên em cũng gọi anh ấy là anh năm, anh ấy là một nhân vật nổi tiếng ở Bắc Kinh, lúc anh trai em vẫn còn đang lăn lộn cho qua ngày thì anh ấy đã có sự nghiệp trong lĩnh vực kinh doanh phim điện ảnh rồi đó.”
“Hầu hết những bộ phim nổi bật mà chúng ta xem hiện nay đều do Hãng phim Vạn Châu của anh năm sản xuất đó.”