Khương Chi rủ mắt xuống, lúc nói chuyện, giọng nói của cô cũng hơi run rẩy, kèm tiếng nghẹn ngào, đôi mắt xinh đẹp như tích đầy nước.
Cô lựa chọn vạch trần sự thật mình đã bán Tiểu Diệu đổi lương thực cũng vì nhắm đến điều lệ thẳng thắn sẽ được khoan hồng nhưng nếu để chính miệng Lưu Tố Phân và bà Song nói ra chuyện này thì tính chất của sự việc đã khác đi.
Trước án cướp của g.i.ế.c người thì tội cô bán con đổi lương thực sẽ được ép xuống thấp nhất.
Vào năm thiên tai hạn hán, hành vi bán con đổi lương thực diễn ra không hề ít, công an không phải chưa từng thấy.
Nghe Khương Chi kể rõ, đồng chí công an lấy lời khai cũng run tay, tức giận, anh ta không nhịn được thầm mắng một tiếng: “Cướp của thì cướp của, còn muốn hãm hại tính mạng người ta, những người nhà này lòng dạ quá đen tối!”
Trái lại Dương Nghị chỉ im lặng, anh ấy cúi xuống nhìn sổ ghi chép: “Cô chắc chắn họ có dính dấp đến phần tử tội phạm chợ đen sao?”
Con ngươi của Khương Chi lóe lên, cô gật đầu nói: “Chắc chắn, nhưng vẫn cần các đồng chí công an cẩn thận điều tra, có lẽ có thể mượn cơ hội này mà bắt được một đường dây buôn người, có thể hốt gọn một mẻ.”
Đây chính là một nguyên nhân khác mà cô phải tốn phí công sức thế này.
Nếu có thể dựa vào hai con mồi là bà Song và Lưu Tố Phân để câu ra con cá lớn thì xem như việc cô đang làm rất có lời.
Tất nhiên nếu cô chỉ suy nghĩ nhiều thì mẹ chồng nàng dâu là bà Song và Lưu Tố Phân cũng không hề vô tội, để bọn họ ngồi tù cũng có thể khiến họ bình tâm phần nào.
Dương Nghị và đồng chí công an ghi chép lời khai nghe Khương Chi nói thì nhìn nhau, trong mắt họ đều nghiêm túc.
Giao dịch ở chợ đen là sâu mọt khiến người ta căm hận, nó ăn mòn chợ thông thường, đã nghiêm cấm nhiều lần nhưng vẫn chưa dẹp bỏ được hoàn toàn.
Có lẽ lần này đúng là một cơ hội.
Lúc này, đồng chí công an tiến hành thẩm vấn ở bên trong cũng đi ra, anh ta đau đầu nhìn ghi chép trong tay mình, nhìn về phía Dương Nghị, hỏi: “Các người ngoài này thế nào rồi?”
Dương Nghị gật đầu: “Có phát hiện lớn. Người hiềm nghi trong kia không phối hợp à?”
DTV