Thi Liên Chu cũng không tránh, anh ở bên cạnh nhìn, môi mỏng mím chặt, không lộ ra chút cảm xúc nào.
“Cô gái như cháu cũng giỏi chịu đựng thật đó.” Bác sĩ Trương nhìn thấy Khương Chi rũ mi mắt, từ đầu tới đuôi không hề lên tiếng, ông ấy không khỏi kinh ngạc, ánh mắt nhìn cô mơ hồ có chút thán phục và cảm khái.
Khương Chi mỉm cười, tỏ vẻ không mấy quan tâm.
Sau mấy thao tác của bác sĩ Trương, huyết sắc trên mặt Khương Chi cũng đã hoàn toàn mờ đi.
“Được, thuốc này ba ngày đổi một lần.” Bác sĩ Trương vừa nói vừa thu dọn hộp thuốc, ông ấy đưa một ống thuốc mỡ cho Khương Chi.
DTV
Dứt lời, ông ấy xách hộp thuốc bước ra khỏi căn phòng bên trong.
Trong lúc nhất thời, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Khương Chi và Thi Liên Chu.
Khương Chi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Anh biết bí mật ẩn giấu ở trấn Đại Danh.”
Giọng nói của cô không phải là một câu hỏi mà là một lời khẳng định.
Thi Liên Chu là người như thế nào thì trong sách đã viết rõ ràng, mặc dù cô không rõ vì sao anh lại đích thân đi chuyến này, nhưng rõ ràng anh đã biết sự đen tối và bẩn thỉu trong trấn Đại Danh từ sớm rồi, nếu không thì anh đã không đưa sở trưởng Tào Kiến đến đây.
“Ha.” Thi Liên Chu khẽ cười một tiếng, mang theo mấy phần thờ ơ, nhưng lại phá lệ dễ nghe.
Khương Chi cũng không thèm để ý đến tiếng cười giống như đang nhạo báng của anh.
Cô thẳng lưng, bình tĩnh nói: “Trấn Đại Danh quá loạn, tôi cần sự giúp đỡ của anh..”
Cô vốn cho rằng có Lê Đăng Vân và An Thiên Tứ ở đây, thì đã đủ để giải quyết vấn đề ở trấn Đại Danh, nhưng cô không ngờ rằng sự việc sẽ khó khăn hơn cô tưởng tượng rất nhiều, nhưng nếu như cô mặc kệ để yên, không nói đến chuyện cô có thể lấy lại số tiền kia hay không, còn chuyện quan chức thông đồng xã hội đen buôn người thì phải làm sao đây?
Cô tự biết bản thân không phải là một người tốt, nhưng cô cũng không thể nào trơ mắt nhìn những đứa trẻ vô tội lần lượt trở thành tiền chảy vào túi những người có quyền lực.