Quản lý nịnh nọt nói: “Anh Vương, ngoài cửa có một người phụ nữ tìm anh, cô ấy nói rằng nợ tiền anh cho nên đến để trả tiền!”
Anh ta chỉ là quản lý cấp cơ sở, cho nên ngày thường phải lấy lòng lãnh đạo thì mới có thể giữ chắc công việc này, Vương Bằng Phi không chỉ là một công nhân cấp tám, mà anh trai Vương Bằng Lỗi của ông ta còn là lãnh đạo của bộ phận tài chính, có rất nhiều người trong xưởng đều muốn lấy lòng hai anh em họ.
“Phụ nữ? Nợ tiền tôi?” Vương Bằng Phi hơi khó hiểu.
“Đúng vậy, cô ấy còn rất xinh đẹp nữa đó!” Vẻ mặt của quản lý hơi ám muội.
“Xinh đẹp?!” Giọng nói của Vương Bằng Phi trở nên cảnh giác, ông ta đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chiếc ghế gỗ cọ xát vào sàn nhà phát ra tiếng vang chói tai, đủ để lộ ra sự hoảng loạn trong lòng ông ta.
Người quản lý không hiểu tại sao, còn tưởng rằng mình hiểu sai ý, cho nên lắp bắp nói: “... Đúng, đúng vậy... Xinh đẹp đó...”
Sắc mặt Vương Bằng Phi lúc xanh lúc đen, ông ta kéo ghế ra rồi đi tới đi lui trong văn phòng, suy nghĩ một lúc, ông ta quyết định đánh con bài phòng thủ, xua tay, sốt ruột mà nói: “Nói cô ta về đi!”
Ngoài cửa, vẻ giễu cợt chợt hiện lên trên khuôn mặt của Khương Chi.
“Không muốn gặp tôi sao? Không muốn lấy tiền nữa à?” Khương Chi vén mấy sợi tóc trên gò má ra sau tai, chậm rãi đi vào trong văn phòng, rõ ràng giọng nói của cô rất dịu dàng, nhưng biểu cảm trên mặt lại vô cùng lạnh lùng và hung tợn, giống như một con sói cái bị mất con non vậy.
Lời này vừa nói ra, Vương Bằng Phi liền rùng mình, mỡ trên mặt ông ta giật giật.
Ông ta nhìn về phía cửa theo phản xạ, vừa nhìn thấy Khương Chi thì tròng mắt của ông ta run lên, nhưng ông ta phản ứng lại rất nhanh, cười tủm tỉm nói: “Thì ra là đồng chí Khương, hôm nay sao cô có thời gian đến gặp tôi vậy? Bộ quần áo cô đang mặc trên người là...?”
Người quản lý cũng sửng sốt, anh ta không vui mà nói: “Tôi đã nói với cô rồi mà, người ngoài như cô không được phép vào trong xưởng, sao cô không nghe chứ?!”
Khương Chi cười như không cười mà nhìn Vương Bằng Phi, lạnh lùng nói: “Ồ? Tôi không đến được à? Vương tiên sinh, anh thật sự không cần tiền sao?”
Vương Bằng Phi vì sợ hãi mà bất giác th* d*c, gợn sóng trong đáy lòng đã cuồn cuộn như biển lớn.
Khương Chi biết nhanh như vậy sao?