Khương Chi cũng không khách sáo, nói một hơi: “Là như thế này, cháu cần rất nhiều măng nhỏ trên núi Chi Tử, nhưng trên núi nguy hiểm, bản thân cháu không dám đi, cháu suy nghĩ rồi muốn tìm chú Đức Hải giúp đỡ cháu, mời người trong thôn cùng nhau lên núi đào măng, một búp măng cháu có thể trả ba xu, mọi người cùng nhau đào, những dã thú trên núi kia chắc chắn cũng không dám ra ngoài, chú cảm thấy thế nào?”
Cô vừa dứt lời, Khương Đức Hải và Điền Hoán Mai liền giật mình trợn to mắt.
Búp măng nhỏ?
Một búp măng trả ba xu? Mười búp chính là ba hào, tay chân nhanh nhẹn chút, một ngày bọn họ đào trên trăm búp măng cũng không phải là vấn đề, một trăm búp sẽ nhận được ba đồng, chuyện này là thật sao? Có chuyện tốt như vậy sao?
Hơi thở của Điền Hoán Mai cũng nặng nề hơn mấy phần.
Bà ấy kiềm chế suy nghĩ muốn lên núi đào măng ngay lập tức, lo lắng nói: “Cháu gái, cháu nói thật à? Đào một búp măng trả ba xu?”
Nếu như chuyện này là thật, nhà bọn họ có thể dựa vào việc đào măng núi, có thêm một khoản tiền lớn để chi tiêu!
Khương Chi gật đầu: “Thật đó thím, một búp măng ba xu, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”
Đôi mắt Điền Hoán Mai sáng lên, bà ấy cũng không lo nói chuyện với Khương Chi nữa, bà ấy lập tức dùng khăn vải bọc đầu, đeo cái sọt lớn, vác cái cuốc rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Điền Hoán Mai cũng không ngu, bà ấy biết trên núi nguy hiểm, còn thuận đường đi gọi mấy người phụ nữ có quan hệ tốt với mình, bọn họ đi thẳng một đường lên núi.
Bọn họ có thể chiếm tiên cơ này, thì phải đào nhiều thêm mấy búp măng, kiếm thêm mấy đồng tiền.
Điền Hoán Mai vừa đi, Khương Đức Hải cũng ngồi không yên, ông ấy phải đi tuyên truyền, trên núi có rất nhiều rừng trúc, nếu thật sự có thể dựa vào đào măng núi để kiếm tiền, vậy thì thôn bọn họ sẽ giàu có một khoảng thời gian rồi.
Ông ấy nghĩ như vậy, nhưng lại có chút bận tâm nhìn về phía Khương Chi: “Cháu gái, thật sự có bao nhiêu lấy bấy nhiêu à?”