09
Sau khi trở về Mạc Bắc, ta lại nuôi thêm mấy con tuyết hồ nữa.
Những cục bông trắng bạc ấy tung tăng trong căn lều nỉ, ngậm lấy chủy thủ của ta mà chơi đùa, thỉnh thoảng còn húc đổ cả cối giã thuốc, khiến ta phải xách chổi rượt đuổi chúng ra tận mấy dặm.
“Các ngươi có phát hiện ra không, từ khi hồi kinh trở về, tinh thần của quận chúa tốt lên trông thấy…”
Tộc nhân cười nói đùa giỡn.
Hôm đó, ta đang đút thịt sống cho con tuyết hồ nhỏ nhất thì bên ngoài lều bỗng náo động.
Thanh âm của phụ thân vang vọng từ xa cũng nghe rõ mồn một:
“Ồ? Người Trung Nguyên sao lại đến chốn này? Ở đây không chào đón ngươi, mau quay về đi!”
Trác Mã cũng nghe thấy tiếng động bên ngoài, nàng ghé vào rèm lều ngó ra, sắc mặt biến hóa vô cùng phong phú.
“Ai da… đúng là người Trung Nguyên thật rồi, chẳng lẽ là cái kẻ của muội đó sao…”
Nàng lắc đầu, thở dài một tiếng.
“Hứ… nam nhân đều như nhau…
Khi có được thì không biết trân trọng, đến khi mất đi rồi mới hối tiếc những gì từng có…”
Trác Mã kéo ta ngồi xuống bên mép giường:
“Muội nhất định không được ra gặp hắn đâu đấy. Dạng nam nhân bạc tình như vậy, ở Mạc Bắc chúng ta sẽ bị vạn người phỉ nhổ! Ngay cả thần A Khắc cũng không phù hộ hắn đâu!”
Càng nói nàng càng giận.
Ta ôm tiểu tuyết hồ, gật đầu:
“Biết rồi mà.”
Ngoài lều, Phó Chiêu cúi đầu, cung kính thi lễ với phụ thân ta.
“Tiểu tế Phó Chiêu, bái kiến nhạc phụ đại nhân. Phó Chiêu biết mình có lỗi với Thiển Thiển, nay đặc biệt đến nhận tội.”
“Ây ây, ai là nhạc phụ của ngươi, ta chưa từng nhận tên con rể nào như ngươi cả…”
Mi mắt Phó Chiêu khẽ run, dường như sớm đã liệu trước cảnh ngộ hôm nay.
“Dù nhạc phụ có nhận hay không, thì ta và Thiển Thiển đã thành thân, là phu thê danh chính ngôn thuận. Chỉ mong nhạc phụ thành toàn.”
Phụ thân ta cười lớn đến cong cả người:
“Thành thân? Ý ngươi là chuyện bái đường với một con gà trống để lừa gạt con gái ta sao?”
Ông siết chặt chủy thủ trong tay, ấn lên cổ Phó Chiêu, giọng lạnh như băng:
“Tiểu tử, đây là Mạc Bắc, không phải chốn Trung Nguyên của ngươi. Ở đây, sinh tử của ngươi là do ta định đoạt!”
Phó Chiêu khép mắt:
“Muốn giết, muốn róc thịt gì cũng được. Chỉ xin có một nguyện vọng — được gặp nàng một lần.”
Phụ thân ta hừ lạnh một tiếng, thu đao về, nhìn về phía rừng sâu xa xăm.
“Muốn gặp nàng? Được thôi. Tự tay ngươi phải đánh bại một con sói, nếu làm được, ta sẽ cho ngươi gặp con gái ta.”
Nghĩ một lúc, ông bổ sung thêm:
“Là tay không đánh một con sói.”
Đồng tử Phó Chiêu co rút, các đốt ngón tay khẽ run.
“Sợ rồi sao? Vậy thì cút đi sớm đi…”
“Ta không sợ.”
Phó Chiêu xoay người, từng chữ từng lời rắn rỏi, hướng về phía núi rừng phủ tuyết mà đi.
Tộc nhân đi sau quan sát, giám sát chàng có tuân thủ lời hứa hay không.
Khi sói vương lao lên, Phó Chiêu lập tức tháo chủy thủ bên hông, “keng” một tiếng, ném thẳng xuống tuyết.
Vuốt sói cào xé ngực áo, tiếng vải bị xé vang lên rõ mồn một giữa rừng tuyết lặng ngắt.
Phó Chiêu dùng tay không bóp lấy cổ họng con sói, sói vương gầm lên, há to miệng cắn xuyên bàn tay hắn.
Hắn rên khẽ một tiếng, cả người bị thân sói nặng nề đè bẹp trong tuyết.
“Tiểu tử, thôi đi là được rồi.” Phụ thân lắc đầu thở dài.
“Không… không thể…”
Phó Chiêu nghiến răng đứng dậy:
“Muốn gặp nàng… thì nhất định phải thắng…”
Khi sói vương lại lao tới, hắn bỗng buông toàn bộ phòng ngự, để mặc răng sói cắm sâu vào bả vai.
Rồi dồn toàn bộ sức lực vào tay phải, đánh thẳng vào tử huyệt con thú.
Lại một trận chiến sống còn.
Đến tận hoàng hôn nhuộm tím bầu trời, cuộc chiến ấy mới kết thúc.
Phó Chiêu ngã lăn trên nền tuyết, cười lớn, máu từ bảy vết thương trào ra ào ạt, dưới thân hắn loang ra một mảng đỏ hình người.
Cạnh hắn, một con sói xám đã ngừng thở.
“Giờ thì… có thể cho ta gặp nàng rồi… đúng không?”
10
Lần nữa gặp lại Phó Chiêu, hắn đã chẳng còn hình dáng con người.
Bộ võ phục màu đen rách bươm như giẻ rách, vết thương nơi bả vai sâu thấy tận xương.
Cánh tay phải bị răng sói xuyên thủng, máu đọng lại thành mảng thẫm đen.
Dưới chân, mỗi bước đi đều rỉ máu thấm đỏ tuyết trắng.
“Thiển Thiển, ta đến tìm nàng rồi…”
Hắn lảo đảo như sắp đổ, vừa dứt lời, đầu gối liền quỵ xuống đất.
“Ta đã hạ được một con sói… nó đang ở ngoài kia… Theo phong tục Mạc Bắc các nàng… giờ chúng ta xem như đã là phu thê rồi nhỉ…”
Hắn cười khổ.
“Đúng rồi, còn có tuyết hồ nữa… Ta mới săn được một con, lông trắng mềm như tuyết, đáng yêu chẳng khác gì Tuyết Đoàn Tử… nàng nhất định sẽ thích…”
Ta ngồi trên ghế, chuyên tâm bôi mỡ cừu lên cây trâm của mình.
“Phó Chiêu, ngươi có biết vì sao người Mạc Bắc lại tôn sùng tuyết hồ không?”
Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt hiện rõ nghi hoặc.
“Bởi vì tuyết hồ cả đời chỉ tìm một bạn đời. Nếu bạn đời không còn, nó cũng sẽ không sống sót một mình.”
Môi Phó Chiêu hé mở, nét sững sờ và bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.
Ta thậm chí nhìn thấy trong mắt hắn có một tia bi thương sâu tận cốt tủy.
“Giờ tuyết hồ vẫn còn cao quý thanh khiết, nhưng ngươi… đã không còn là Phó Chiêu trong lòng ta năm đó nữa rồi.”
Ta đặt trâm vào lại trong hộp gỗ:
“Phó Chiêu, ngươi quay về đi, từ nay đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”
Mắt hắn đỏ hoe, cổ họng khẽ động, nhưng chỉ thốt ra được một tiếng khàn đứt gãy.
“Cái gì cơ…”
Lệ lăn dài trên gò má.
“Vậy ta… còn có thể làm gì đây…”
Ta ngoảnh mặt sang nơi khác, không đáp lời.
Phó Chiêu rời đi.
Không ai biết hắn đi đâu.
Ba ngày sau, người ta phát hiện hắn bất tỉnh bên tượng Thần Mẫu A Khắc.
Trán đẫm máu, móng tay rụng vì giá lạnh, đầu gối trầy tới lộ cả xương, phía sau kéo dài một vệt máu ngoằn ngoèo trên tuyết.
Mẫu thân ta hiền lành, sai người đắp áo cho hắn, lại bảo hâm nước nóng lau thân, đút cho hắn canh sâm.
Vài ngày sau, Phó Chiêu lờ mờ tỉnh lại.
“Thiển Thiển… ta muốn gặp Thiển Thiển…”
Hắn vùng vẫy muốn xuống giường.
Ta vỗ nhẹ lớp tuyết bám trên lông tuyết hồ:
“Đừng tìm nữa, ta ở đây.”
Phó Chiêu nhìn thấy ta, ánh mắt lại bừng lên sinh khí.
Hắn loạng choạng lăn xuống giường, tay chân bò đến bên ta.