Dù biết chàng vô tình, nhưng hết lần này tới lần khác thiên vị, vẫn khiến ta đau lòng.
Ta nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy họ nữa, quay người bước đi.
Lúc này Bảo Nhi từ bên cạnh xông ra đẩy ta một cái thật mạnh.
Lưng ta đập mạnh vào bàn đặt chậu hoa, đau đến mức mặt mày tái nhợt.
“Ta không thích ngươi, ngươi muốn hại nương ta, nhị thúc là của ta và nương ta, không phải của ngươi, đồ đàn bà xấu xa.” Bảo Nhi trừng mắt nhìn ta, hét lớn.
Cố Thanh Uyển lập tức ôm lấy nó, nước mắt rơi xuống, đáng thương nhìn ta: “đệ muội, xin lỗi, muội đừng trách Bảo Nhi, nó chỉ quá khao khát có một người cha thôi.”
Ta đau đến không nói nổi, để Tử Tô đỡ ta rời đi.
Thẩm Hoài An túm lấy tay ta: “Giang Nhược, Thanh Uyển xin lỗi nàng rồi, nàng còn tỏ thái độ gì? Giả vờ bị thương ư? Bảo Nhi mới mấy tuổi, nó còn nhỏ có sức lực gì chứ, đẩy nàng một cái thì sao?”
“Nhất định nàng phải làm ra vẻ thế này để khiến mẹ con họ khó xử sao?”
Cổ tay đau buốt, ta quay đầu nhìn Bảo Nhi: “Bảo Nhi, yên tâm đi, ta sẽ không tranh giành nhị thúc với mẹ con ngươi đâu, nhị thúc vĩnh viễn là của mẹ con ngươi.”
Sắc mặt Thẩm Hoài An thay đổi: “Nàng nói bậy gì đó?”
Ta hất tay hắn ra, nhịn đau nơi thắt lưng rời khỏi viện, sau lưng vang lên tiếng khóc nghẹn ngào của Thanh Uyển: “đệ muội hiểu lầm rồi, ta chưa từng nghĩ sẽ tranh giành huynh ấy với muội, Bảo Nhi còn nhỏ, nó chỉ muốn có phụ thân yêu thương mà thôi.”
Ta càng đi càng xa, cho đến khi không còn nghe thấy âm thanh phía sau.
Tuy rằng đã trải qua kiếp trước, bị Thẩm Hoài An hạ độc nhẫn tâm, kiếp này sớm biết hắn chẳng phải người tốt, lòng đã chết từ lâu, nhưng mỗi lần chứng kiến hắn thiên vị, lòng ta vẫn đau đến khó chịu.
Thẩm Hoài An khải hoàn trở về, triều đình thiết yến chiêu đãi các công thần cùng gia quyến.
Hắn đưa ta và Cố Thanh Uyển cùng tiến cung.
Trước khi vào cung, Thẩm Hoài An đem toàn bộ đồ ban thưởng trong cung dành cho nữ quyến đưa cho Cố Thanh Uyển, nói với ta: “Huynh trưởng mất sớm, một mình Thanh Uyển cô đơn khổ sở, ta sợ nàng ấy không có trang sức y phục quý giá sẽ bị người khác xem thường, chi bằng trước cứ để nàng dùng, sau này ta sẽ kiếm thêm thưởng cho nàng.”
Ta nhìn hắn, lạnh lùng nhếch môi: “Vật ban thưởng trong cung vốn dành cho thê tử của tướng quân, nàng ấy mang vào liệu có phạm tội khi quân?”
Thẩm Hoài An mỉm cười: “Ai mà biết được, chỉ là vài món trang sức quý giá thôi.”
Tốt lắm, hắn không sợ chết, ta việc gì phải ngăn cản?
Phải biết rằng, vật ban thưởng trong cung đều có định mức rõ ràng.
Nếu Cố Thanh Uyển mang theo trang sức y phục cấp bậc của tướng quân phu nhân vào cung, thì sẽ có kịch hay để xem.
Vừa vào cung, nữ quyến được luận công ban thưởng.
Cung nữ bên cạnh hoàng hậu nhìn đầu tóc trang sức trên đầu Cố Thanh Uyển, mỉm cười nói: “Phu nhân, mời đi theo nô tỳ, hoàng hậu nương nương truyền gọi người lên trước nói chuyện.”
Cố Thanh Uyển vui mừng khôn xiết, bước lên.
Hoàng hậu nhìn nàng xa lạ, cau mày: “Ngươi là phu nhân của Phiêu Kỵ tướng quân? Sao bổn cung nhìn không giống lắm, bổn cung nhớ thiên kim Giang gia da trắng như ngọc, sắc mặt đâu có yếu ớt bệnh tật như thế này?”
Cố Thanh Uyển lúng túng: “Thần phụ là Cố Thanh Uyển, là Đại tẩu của Giang Nhược.”
Cung nữ quát lớn: “Vô lễ, ngươi là Đại tẩu của tướng quân phu nhân, sao có thể mạo phạm mà đội đồ ban thưởng của hoàng hậu nương nương dành cho phu nhân tướng quân, để người khác hiểu lầm ngươi mới là tướng quân phu nhân.”
Cố Thanh Uyển mặt trắng bệch, “phịch” một tiếng quỳ xuống: “Hoàng hậu nương nương tha tội, thần phụ không biết, thần phụ sẽ lập tức gỡ xuống.”
Vừa nói vừa run rẩy tháo đồ trang sức, vô cùng chật vật.
Sắc mặt Thẩm Hoài An đã biến đổi, đứng bên cạnh ta khẽ nói: “Nhược Nhược, không bằng nàng lên trước xin giúp, nói là nàng cho Thanh Uyển mượn mặc, nàng ấy không hiểu quy củ, hoàng hậu nổi giận ta sợ nàng ấy không đỡ nổi.”
Ta lạnh lùng đáp: “Hoàng hậu nổi giận, lẽ nào ta có thể đỡ nổi sao?”
Trên điện, hoàng hậu đã lạnh mặt: “Cố Thanh Uyển, mạo danh phu nhân Phiêu Kỵ tướng quân, mang theo đồ bổn cung ban cho phu nhân tướng quân, vượt cấp, phạm tội khi quân, lôi xuống đánh hai mươi trượng.”
Cố Thanh Uyển mặt trắng bệch, còn chưa kịp kêu oan đã bị kéo ra ngoài.
Ngay ngoài đại điện liền hành hình.
Chỉ vừa đánh một trượng, Thẩm Hoài An đã nghe thấy tiếng kêu thất thanh của nàng, lập tức lao ra quỳ gối trước mặt hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, Cố Thanh Uyển không cố ý, thần nguyện dùng quân công để chuộc tội, không cần ban thưởng, chỉ xin miễn tội đánh trượng cho Cố Thanh Uyển.”
Trên điện mọi người đều kinh hãi, hắn coi trọng Cố Thanh Uyển đến mức nào, vì nàng mà bỏ qua cơ hội thăng quan tiến chức.
Vừa được hoàng hậu chấp thuận, Thẩm Hoài An lập tức chạy ra, ôm lấy Cố Thanh Uyển: “Mau truyền thái y.”
Trước điện đã loang đầy máu.
Có người kinh hô: “Có máu, mới đánh một trượng đã có máu rồi.”