13.
Mạc Hiểu Nhã không bước vào phòng bệnh, mà quay người hoảng hốt bỏ chạy.
Đến một nơi hẻo lánh không một bóng người, cô ta mới dừng lại.Khuôn mặt đã vặn vẹo đến mức dữ tợn khó coi.
Cố Dục Quân muốn cô ta dọn đi đã đủ khiến cô ta không chịu nổi, giờ lại biến thành chuyện ép phải quay về nguyên quán theo hộ khẩu.Cả đoạn đường gian nan, khổ cực, hao tâm tổn trí mới có thể bám được bên cạnh Cố Dục Quân, giờ chẳng khác nào công dã tràng, tất cả hóa thành bọt nước.
Không!Cô ta tuyệt đối không thể để mình bị đuổi về!
Cố Dục Quân đã ra lệnh cho vệ sĩ đi thu xếp, chứng tỏ lần này quyết tâm của anh ta vô cùng kiên định.Mạc Hiểu Nhã nhất định phải tìm cách đối phó, nếu không thì tất cả sẽ chấm hết.
Cô ta nóng nảy đi tới đi lui, lòng hoảng loạn như kiến bò chảo nóng.Phải làm sao đây?Rốt cuộc phải làm thế nào mới cứu vãn được?
Trong tay, tờ đơn ly hôn Tô Lạc đưa cô ta lúc trước đã bị vò đến nhăn nhúm.Mạc Hiểu Nhã cắn răng, ép bản thân bình tĩnh lại, từng chút một vuốt phẳng tờ giấy ấy rồi chăm chú đọc lại lần nữa.
Chẳng bao lâu, một ý nghĩ độc địa lóe lên trong đầu Mạc Hiểu Nhã.“Đã đến nước này thì phải liều thôi. Cứ thế mà làm!”
Vài giờ sau, cô ta đẩy cửa phòng bệnh của Cố Dục Quân.Bước vào với dáng vẻ mảnh mai, yếu ớt, gương mặt thì đầy ấm ức thương cảm.
“Anh Dục Quân, em có chuyện muốn nói với anh.”
“Ừ.” – Cố Dục Quân khẽ đáp, giọng điệu nhàn nhạt, xa cách thấy rõ.
Mạc Hiểu Nhã vừa nhìn đã thấy hận đến nghiến răng.Không hiểu Tô Lạc dùng cách gì mà có thể khiến Cố Dục Quân thay đổi nhanh đến thế.Nhưng không sao, cô ta đã nghĩ ra được cách đối phó rồi.Lần này, Tô Lạc chắc chắn sẽ thua thảm!
Cô ta tiếp tục giả bộ dịu dàng, yếu đuối:“Anh Dục Quân, em tính sẽ về quê rồi.”
“Về quê?” – Cố Dục Quân sững người. – “Về đâu cơ?”
“Về quê hộ khẩu của em. Em cứ ở nhờ mãi cũng không hay. Anh còn có gia đình của anh phải lo, em không nên xen vào nữa.”
Cố Dục Quân thoáng bất ngờ.Chuyện này đúng là điều anh vừa định sắp xếp – đưa Mạc Hiểu Nhã về nguyên quán, chỉ là còn chưa tìm được cách mở lời.Bây giờ cô ta chủ động nói ra, khác nào gỡ hòn đá trong lòng.
Anh lập tức thở phào, nhẹ nhõm thấy rõ:“Về cũng tốt. Em cần gì thì nói, anh sẽ bảo người chuẩn bị cho em.”
Nhìn gương mặt như trút được gánh nặng của anh, trong lòng Mạc Hiểu Nhã hận đến mức muốn nghiền nát.Nhưng cô ta kìm lại, dịu giọng lấy ra một tập tài liệu chuẩn bị sẵn:
“Anh Dục Quân, em muốn mua một căn nhà ở quê, nhưng còn thiếu người bảo lãnh. Anh có thể ký tên giúp em được không?”
“Không vấn đề gì.” – Cố Dục Quân chẳng mảy may nghi ngờ, lập tức đồng ý.
Mạc Hiểu Nhã vội vàng mở văn kiện, chỉ đúng chỗ cần ký tên và lăn tay.Cố Dục Quân chỉ liếc sơ qua trang đầu, rồi thoải mái ký ngay.
Cô ta cẩn thận thu tài liệu lại, trong mắt lóe lên tia đắc ý, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười dịu dàng:“Vậy em không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa, em về chuẩn bị đây.”
“Vài hôm nữa em sẽ đi.”
Thấy Mạc Hiểu Nhã tỏ ra ngoan ngoãn như vậy, trong lòng Cố Dục Quân còn dấy lên chút áy náy:“Không cần vội, em cứ từ từ thu xếp. Cần gì thì nói với anh.”
Mạc Hiểu Nhã ngoan ngoãn gật đầu, sau đó xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.Vừa ra ngoài, sắc mặt cô ta lập tức trở nên u ám, lạnh lẽo.
Muốn đuổi cô ta đi ư? Đâu dễ thế!Tiếp theo, sẽ đến lượt cô ta bắt đầu màn diễn của mình.
14.
Không ngờ Mạc Hiểu Nhã ra tay nhanh như vậy, chỉ mất vài tiếng đã mang về cho tôi tờ đơn ly hôn có chữ ký của Cố Dục Quân.
Nhận được giấy tờ, tôi lập tức đưa đến quân khu xin lãnh đạo phê duyệt.Lãnh đạo nhìn thấy đơn ly hôn của tôi và Cố Dục Quân thì vô cùng ngạc nhiên, hỏi nguyên nhân.Tôi chỉ đáp gọn: “Không hợp nhau.”
Chuyện Cố Dục Quân từng giam lỏng tôi cả đơn vị đều biết, lãnh đạo thở dài một tiếng rồi ký duyệt.
Cầm tờ đơn đã được phê, trong lòng tôi nhẹ nhõm hẳn, vui đến cực điểm.Bước ra khỏi cổng quân khu, lại vô tình chạm mặt vệ sĩ của Cố Dục Quân – Tiểu Trương.
Anh ta mặt mày cau có, miễn cưỡng chào một tiếng.Tôi tâm trạng tốt, chẳng muốn chấp nhặt, chỉ mỉm cười lướt qua, chuẩn bị rời đi.
Tiểu Trương lại gọi giật:“Thủ trưởng muốn ăn canh cá chị nấu.”
Tôi nhướng mày, lạnh nhạt đáp:“Không rảnh.”