Nội dung là: 【Kỳ nghỉ giao thừa hạnh phúc nhất】.
Phía sau bức ảnh là một nhà hàng cao cấp, Tưởng Minh Chu bế đứa bé, Lưu Đình Oanh dựa vào vai anh.
Trong lúc tôi đang thu dọn đồ, bọn họ đi ăn tiệc lớn.
Trên bàn đầy món ngon.
Món mà Tưởng Minh Chu vừa hâm nóng trong bếp, chính là đồ ăn thừa từ bữa tiệc đó.
Có cả tôm – món Lưu Đình Oanh yêu thích nhất, nhưng lại là thứ tôi dị ứng nghiêm trọng.
Khi hâm lại, anh thậm chí không nhớ gắp bỏ ra giúp tôi.
Trợ lý của Tưởng Minh Chu bình luận:
“Ôi, nhanh thế, sức hút của chị Oanh đúng là đỉnh rồi.”
“Anh Chu còn suốt ngày nói mình theo chủ nghĩa độc thân, cuối cùng cũng phải đầu hàng trước chị Oanh thôi.”
Màn hình tắt, phản chiếu khuôn mặt trắng bệch của tôi.
Bàn tay đang thu dọn hành lý run rẩy.
Ở đáy vali, là vé tàu ghế cứng sáu năm trước tôi mua để đến Cáp Nhĩ Tân.
Ba mươi hai tiếng đồng hồ.
Thế nhưng sáu năm của tôi, Tưởng Minh Chu chưa bao giờ thật sự coi trọng.
2
Nói ra thật buồn cười.
Ở Cáp Nhĩ Tân suốt ngần ấy năm, tôi không có bạn, không có việc làm, ngay cả số tiền còn lại cũng là do Tưởng Minh Chu ném cho tối qua.
Tôi chỉ học được cách xoay quanh anh.
Học cách nấu ăn, hầm canh cho anh, học cách đặt anh lên vị trí quan trọng nhất trong lòng, học cách vét cạn tài khoản chỉ để mua chiếc đồng hồ hai triệu khiến anh vui vẻ.
Tôi đúng là ngu ngốc đến tột cùng.
Ngu ngốc đến mức dâng trọn trái tim mình cho anh, để mặc anh chà đạp.
“Mua một vé về Thâm Quyến.”
Nhân viên bán vé đột nhiên lên tiếng: “Ơ? Có phải cô là cô gái của sáu năm trước không?”
Tôi ngẩng đầu lên, gương mặt tái nhợt cuối cùng cũng có chút sắc màu: “Cô còn nhớ tôi sao?”
Cô ấy cười: “Ai mà quên được hai người chứ.”
“Hồi đó bạn trai cô đứng chờ bên ngoài ga suốt một ngày một đêm, tuyết phủ kín vai, lạnh đến mức cứng đờ như tượng băng cũng không chịu đi, chỉ sợ lỡ mất cô.”
“Chúng tôi bảo cậu ấy vào trạm nghỉ uống tách trà cho ấm, cậu ấy cười ngượng ngùng nói đang khởi nghiệp, toàn bộ tiền đã dùng để mua quà cho cô, đến vé xe cũng không mua nổi, phải đi bộ 5 tiếng mới tới được nhà ga.”
Tôi nghe mà ngây người.
Lồng ngực vừa nghẹn vừa đắng.
Từ căn nhà hoang, đến phòng trọ, rồi đến căn hộ lớn bây giờ.
Chàng trai ấy đã một mình chịu đựng hết mọi khổ cực.
Dùng đôi tay đầy vết nứt và chai sạn của mình, nhặt từng viên gạch, từng phiến ngói, dựng nên hạnh phúc, dựng nên một mái nhà.
Anh từng nói: “Sau này chúng ta sẽ không sợ mùa đông nữa.”
“Phương Hạ, thật ra anh sợ em sẽ tìm đến anh, lại sợ em không tìm.”
“Anh sợ em sẽ cùng anh chịu khổ.”