1.Tin tức vừa rò rỉ, cả Kinh thành nhất thời chấn động. Công tử các thế gia thì kẻ lo định hôn ước, kẻ vội cưới vợ, hỷ sự rộn ràng tưng bừng chưa từng thấy.Hoàng đế phiền não vô cùng. Trong nhà chỉ có một nữ nhi, lại là “củ dưa méo táo thối” nổi danh. Gả không xứng thì tự mình cũng không cam tâm, gả tốt quá lại sợ nhà người ta không phục. Trong lòng Người băn khoăn, đắn đo xem nên chọn kẻ xui xẻo nào gánh “họa”.
Bất chợt, một giọng trầm trầm vang lên, phá tan thế bế tắc:
“Thần là Trần Lãng, đã ngưỡng mộ Quận chúa từ lâu, mong Bệ hạ tác thành.”
Cả đại điện nhất thời xôn xao. Thế tử Trấn Nam Vương chủ động cầu hôn Quận chúa khiến ai nấy đều nể phục. Quả là “đại nghĩa” – sẵn sàng “xả thân cứu vớt bá quan” khỏi tai ương.
Hoàng đế vừa nghe thì ngạc nhiên không để đâu cho hết, nữ nhi “méo mó” nhà mình mà có người muốn rước, lại còn là người xuất chúng như thế, liền bật dậy khỏi long ỷ:
“Ngươi lặp lại lần nữa!”
Trần Lãng nhắc lại y nguyên. Hoàng đế lập tức phấn khởi, cười vang rung chuyển cả đại điện:
“Chuẩn!”
Quần thần thấy chuyện đã an bài mới thở phào, Hoàng đế cười híp mắt, lại nổi hứng nói hay là tiện thể chọn luôn vương phi cho Lão Thất nhà mình.Tức thì mọi người nhìn ngang nhìn dọc, giả vờ như không nghe thấy.Hoàng đế: “…”
Nhớ tới đứa nhi tử chẳng nên thân, Người nổi giận đến bốc khói mũi, chỉ hận không thể dùng đế giày quật hắn một trận ngay tại chỗ.
2.Mà lúc này, vị nhi tử bất tài ấy của Hoàng đế lại đang bá cổ ta, cùng nhau dạo hoa lâu.Nói về ta và hắn, quả là “không đánh không quen”. Năm ngoái ta vừa hồi kinh, người lạ cảnh lạ, bèn ghé hoa lâu giải khuây. Vì tranh giành một cô nương hát khúc với hắn, hai đứa thẳng tay ẩu đả, rốt cuộc lại hóa bạn bè.
Khi công công truyền chỉ tìm đến, sắc mặt lão xanh rờn, bộ dạng “hận rèn sắt không thành thép.”Thất hoàng tử – cũng gọi là Vi Thất– dòm ta chằm chằm, túm lấy công công mà hỏi liệu có nhầm lẫn gì chăng.
Phải nói, nhắc tới đám công tử con nhà quyền quý hư hỏng ở Kinh thành, nam có Thất hoàng tử, nữ có ta – Bình Tây Quận chúa. Oái oăm hơn, ta và hắn còn là đường huynh muội, một nhà sinh ra hai “kẻ gây họa,” bảo sao Hoàng đế không tức đến méo mũi.Chỉ hận sao mấy củ dưa méo này cứ rụng hết lên giàn nhà Người.
Thế nên công tử tiểu thư đàng hoàng trong Kinh thành đều coi chúng ta như ôn dịch, trốn còn không kịp.
“Ô kìa, phủ Trấn Nam Vương sắp có chuyện lớn rồi!”“Chứ còn gì, Thế tử Trần gia lại muốn cưới Bình Tây Quận chúa…”
Nghe mà cứ như ta là nữ ma đầu không bằng.
Trước cổng phủ đông kín người vây xem. Trần Lãng thân vận bạch y, tĩnh lặng như tuyết ngọc, phong tư đó chỉ cần thoáng nhìn cũng khiến người ta say mê.Ta thoáng khâm phục dũng khí của hắn, chẳng ngại ác danh của ta. Dẫu trước kia mấy lần gặp gỡ đều không mấy vui vẻ.
Sau lưng hắn còn một tiểu cô nương, lúc nghe nội thị tuyên thánh chỉ, mặt mày tái ngắt, nước mắt chực trào – nhìn qua cũng biết ngay “một đôi uyên ương đau khổ.”Ta khẽ tặc lưỡi – đúng là “bẻ gãy uyên ương” mà.
“A Duân, hắn thích muội ư?”Vi Thất vừa hỏi, khóe môi đã co rúm, chính hắn cũng thấy câu hỏi quá kỳ khôi.“Nói bậy! Ngươi nghĩ có khả năng không?”“Vậy sao hắn muốn cưới muội?”