16.
Tạ Duận run rẩy bỏ đi. Ta nấp trên cành cây, nín thở không dám ho he.
“Các ngươi tự tìm đến chỗ này, chứ ta đâu cố ý nghe lén!”
“Nghe đủ chưa? Xuống được rồi chứ?”
Trần Lãng khẽ thở dài, ngước mắt nhìn ta.
“Hả?”
Ta lỡ tay, đánh rơi bầu rượu, mùi rượu dậy thơm khắp nơi. Mượn hơi men, ta phóng xuống, nhào thẳng về phía hắn. Khóe môi hắn khẽ nhếch, giang tay định đỡ ta, lại bị ta kéo lăn trên bãi cỏ.
“Ta đâu ngờ, Trần thế tử đã tương tư ta bấy lâu!”
Ta cười tinh nghịch. Hắn đáp:
“Điều nàng chưa biết còn nhiều lắm…”
Trần Lãng thuận thế ôm lấy ta.
Hắn nhẹ nhàng nâng tay, đặt lên trán ta. Ta khẽ lắc đầu, tránh đi.
"Đừng để những lời đó làm nàng tổn thương. Nàng trước giờ vẫn luôn rất tốt. Nàng là vị anh hùng từng xông pha nơi sa trường vì bách tính Đại Lương.”
Khi nói câu ấy, tay hắn đặt lên vết sẹo trên trán ta, ánh mắt lấp lánh tựa ngân hà, sáng rực mà tha thiết, chứa đầy sự ngưỡng mộ.
Lòng ta khẽ rung động, vội chuyển chủ đề:
“Sao ngươi biết ta ở đây?”
“Ta đã biết từ năm ngoái rồi.”
Ta: “…”
Ngay lúc ấy, tiếng Tạ Duận vang lên:
“Bọn họ ở đó!”
Đám tiểu thư quý tộc đồng loạt hít một hơi lạnh, Hoàng hậu thất thanh kêu lên, lại một lần nữa ngã ngửa.
Toi rồi! Lại sắp bị mắng nữa!
Ngày mai thế nào cả kinh thành cũng đồn ầm lên rằng ta làm hư thế tử Trấn Nam vương phủ, biến một "cao lĩnh chi hoa" thành kẻ phong lưu…
17.
Hoàng hậu không buồn giữ thể diện, khóc ròng không ngừng, nói rằng bà dạy dỗ ta không nên người, làm ô uế danh tiếng hoàng thất.
Hoàng đế đứng bên cau mày, chậc lưỡi suy nghĩ rồi chậm rãi nói:
“Hay là lo liệu hôn sự luôn đi? Tránh đêm dài lắm mộng.”
Trần Lãng lập tức dập đầu tạ ơn:
“Thần… tuân chỉ!”
Ta: “…”
Khoan! Ít nhất cũng phải hỏi ta một tiếng chứ…
18.
Hôn sự rục rịch chuẩn bị, đâu đâu cũng tưng bừng rộn rã.
Đúng lúc ấy, chiến sự Tây Bắc bùng nổ.
Bắc Nhung cuối cùng cũng không kìm nén nổi, phát động tấn công vào Đại Lương.
Ta cởi hỉ phục, khoác lên khôi giáp, tiến vào cung thỉnh cầu xuất chiến.
Hoàng đế liên tục lắc đầu, nói rằng cữu cữu ta cả đời chinh chiến sa trường, không thể để nữ nhi duy nhất của mình cũng dấn thân vào hiểm cảnh.
Trần Lãng vội vàng chạy tới.
Tưởng hắn sẽ trách cứ ta, ta liền quay đi, không dám nhìn thẳng vào hắn.
“Thần khẩn cầu bệ hạ cho quận chúa xuất chinh, thần nguyện dốc hết sức phò tá. Về binh khí, chiến mã, lương thảo, thần đã chuẩn bị đầy đủ.”
Dưới sự khẩn cầu của ta và Trần Lãng, hoàng đế cuối cùng cũng xuôi lòng, run run bàn tay mà dặn dò ta mang theo thư vấn an cha, nhất định phải bình an trở về.
Vi Thất lăn lộn chạy tới, đòi cùng ta lên Tây Bắc.
Hoàng đế đá một cú vào mông hắn, lệnh cho hắn phải bảo vệ ta chu toàn.
19.
“A Duân, muội nhớ lại rồi đúng không?”
Trần Lãng đưa tay chạm vào trán ta, lần này ta không né tránh.
“Phải!”
Khoảnh khắc ta lao mình từ cây quế xuống ôm lấy hắn, ta đã nhớ ra tất cả.
Ta nhìn về phía Tây Bắc, nơi ấy có gia đình ta, bọn họ đang yên nghỉ trên thảo nguyên rộng lớn, chờ ngày tin thắng trận trước Bắc Nhung được truyền về.
“Chúng ta cùng đi!”
“Được!”
20.
Hai năm trước.
Cha ta nói sẽ đưa ta đi gặp một vị khách quý đến từ kinh thành. Từ sau khi nhị ca hy sinh nơi chiến trường, ta hiếm khi thấy người cười vui như vậy.
Nhiều năm qua, cha lao tâm khổ tứ vì bách tính Tây Bắc. Đại ca thì đóng quân tận Liêu Thành, nhà ta vì thế mà sum vầy chẳng được bao lần.
Tây Bắc vốn hẻo lánh hoang vu như vậy, cớ sao lại có quý nhân từ kinh thành tới?
Ấn tượng của ta về kinh thành chỉ dừng lại ở những chuyến hồi kinh báo cáo hằng năm. Nơi đó, đám quan lại áo gấm lụa là, yến tiệc linh đình, đàn ca múa hát, chẳng mấy ai biết đến nỗi khổ của dân chúng Tây Bắc.
Gió Tây Bắc lạnh đến cắt da. Ta ngồi trên lưng ngựa, chờ đợi vị khách quý nọ đến.
Từ đằng xa, một đoàn người từ từ tiến lại. Cửa xe ngựa mở ra, một nam tử tuyệt sắc bước xuống. Dung nhan tựa "băng tuyết đầu xuân," vẻ thanh lãnh và ôn hòa hòa quyện, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cả khí chất và dung mạo hắn đều đối lập với Tây Bắc thô ráp này.
Chiếc áo hồ cừu trên người hắn bị gió thổi tung. Hắn còn cầm theo lò sưởi trong tay, khiến ta không kìm được bật cười khẩy.
Quả nhiên là quý nhân kinh thành, yếu ớt đến vậy…
21.
Cha ta cùng hắn trò chuyện suốt đêm, vẻ mặt rạng rỡ vui mừng.
Người dặn quản sự bếp chuẩn bị riêng thức ăn tinh tế cho hắn. Ta không cam lòng, đã là quân lương mọi người đều ăn, tại sao riêng hắn lại có ngoại lệ?
Ta đích thân bưng một phần cơm canh bình thường từ nhà bếp ném cho hắn:
“Ở Tây Bắc chúng ta, ai cũng như ai, không có đặc quyền nào hết!”
Hắn nhìn ta, chẳng hề tức giận, chỉ lặng lẽ ăn hết phần cơm đó.
Thấy hắn cam chịu như vậy, ngược lại ta mới là người giống như đang bắt nạt hắn.
Cha ta nghe chuyện, tức giận quất cho ta mấy roi:
“Chớ tưởng chỉ có cầm đao ra trận mới là bảo vệ quốc gia! Vì dân mà lo liệu, có muôn vàn cách khác nhau, sao có thể hẹp hòi như thế?”