13
Hôm nay, nơi quán vằn thắn của ta xuất hiện một người một ngựa. Hắn cất giọng: “Cho một bát vằn thắn, bát lớn nhé.” Thanh âm quen thuộc đến lạ.
Ta sững sờ ngẩng đầu. Ngọn gió hoang vu chốn Bắc Cương đã biến một công tử tuấn tú tao nhã thành kẻ râu ria xồm xoàm.
Tạ Đoan ngồi xuống trước bàn, đôi mắt hoa đào mỉm cười nhìn ta, tay cầm một chiếc khăn chậm rãi lau mồ hôi.
Chiếc khăn ấy, màu đỏ tươi, vải bông mịn, trên thêu những đường hoa văn đơn sơ bằng chỉ vàng nhạt. Mặt ta chợt nóng bừng đến tận cổ.
Tạ Đoan khẽ cười:
“Vốn muốn giữ tấm khăn này cho nàng làm cái khăn trùm đầu đỏ, tiếc rằng hôm ấy ta xé tan nát mất rồi.”
Tên này thật là… xé lúc đó chẳng hề nương tay chút nào.
Ta luộc vằn thắn xong, bưng đến đặt trước mặt hắn. Hắn đưa tay giữ lấy ta:
“Trịnh Minh Châu, ta rất nhớ nàng.”
Hắn không còn gọi sai là Chân Châu nữa, lần này đích thị gọi “Minh Châu”. Mắt ta bỗng cay xè.
Tạ Đoan dịu dàng lau nước mắt trên mặt ta:
“Minh Châu, nàng chịu nhiều ủy khuất rồi.”
Ta có thật sự ủy khuất không?
Hồi nhỏ, chắt chiu từng đồng cắc để cứu cha, ta không hề thấy khổ.
Sau này, bán mình vào Hầu phủ để báo ơn, ta cũng chẳng nề hà.
Một mình vất vả vượt qua thai kỳ, sinh được hai hài tử, cũng là ta tự nguyện.
Thế nhưng, nghe Tạ Đoan cất lời dịu dàng, nước mắt ta vẫn không cầm nổi.
“Ôi chao, ta chẳng nhìn thấy gì hết nhé!”
Thanh âm sang sảng kia đúng là của Hầu phu nhân, xem chừng bà còn hoạt bát hơn cả đám thiếu nữ, hoàn toàn chẳng giống một người đã làm tổ mẫu.
Đến cả Tạ Đoan cũng phải sững sờ khi trông thấy mẫu thân đen nhẻm cùng hai hài tử bé xíu cũng đen nhẻm như nhau.
Ta có chút ngượng ngùng:
“À… con gái ta… hơi xấu xí…”
Con trai thì da trắng, bộ dạng giống hệt Tạ Đoan đúc ra, còn con gái đúng như nỗi lo trong lòng ta: đã đen lại càng đen, haiz…
“Ai nói thế? Xằng bậy! Nữ nhi nhà ta xinh nhất, không hề xấu chút nào.”
Tạ Đoan đứng dậy bế lấy con bé:
“‘Nhóc con’ là đẹp nhất.”
Bé con sáu tháng tuổi chợt nhoẻn miệng cười với hắn, để lộ bốn chiếc răng sữa trắng tinh. Tròn trĩnh lại càng đen bóng, xem ra sau này ta phải kiếm thật nhiều bạc, để chuẩn bị sẵn của hồi môn cho con bé.
14
“Minh Châu, vất vả cho nàng rồi.”
Tạ Đoan quay sang nhìn ta: “Hai đứa tên gì?”
“Đứa anh gọi là Viên Viên, đứa em gọi là Mãn Mãn. Đại danh thì chưa đặt. Ta chờ chàng quay về mà đặt.”
Tạ Đoan còn định nói gì, nhưng Mãn Mãn đã uốn éo người, Hầu phu nhân vội vàng bế bé sang một bên “cho xi”.
Ta đẩy bát vằn thắn qua:
“Ăn mau đi, kẻo nguội mất.”
Hắn ngồi xuống, ăn được một miếng lại ngước nhìn ta một lần, vẻ mặt đầy ý cười.
Hầu phu nhân cũng ôm Mãn Mãn ngồi bên cạnh, liền hỏi:
“Bao giờ con đi?”
“Ăn xong con sẽ đi ngay. Lần này chỉ nghỉ ngơi được mười ngày.”
Hèn chi râu tóc bù xù, đường từ Bắc Cương đến đây xa xôi, chỉ sợ hắn ngày đêm phi ngựa không ngừng.
“Vốn muốn tới thăm thê tử và các con sớm hơn, nhưng chiến sự căng thẳng, không sao rảnh rang được. Mẫu thân lại phải vất vả trông nom bọn họ.”
Hầu phu nhân quay mặt hờn dỗi: “Hừ!”
Ta nghĩ ngợi một thoáng, vào phòng lấy kéo, cắt một dúm tóc tơ của Viên Viên và Mãn Mãn, gói vào hai chiếc túi thơm nhỏ, đưa cho Tạ Đoan:
“Mang về cho gia gia tụi nó, cảm tạ người đã gửi quà sang đây.”
Tạ Đoan nhận lấy, nhưng chẳng chịu buông tay. Ta đành tỉ mỉ lấy thêm một cái túi khác. Hắn liền mượn kéo, cắt một lọn tóc của ta, bỏ chung vào.
Hầu phu nhân và nhũ mẫu bế hai đứa trẻ, nhìn ta cười đầy ý nhị. Ta đỏ bừng mặt, vội rảo bước chạy vào trong nhà.
Tiếng chân nhẹ vang lên, rồi cánh cửa phòng khép lại. Bên trong lập tức tối đi. Tạ Đoan ôm lấy ta từ phía sau:
“Minh Châu, từ lúc ta vén mũ trùm của nàng trong thiên lao, ta đã mường tượng không biết bao nhiêu lần về dung mạo của nàng.”
Hắn cúi đầu, nghiêng về bờ vai ta đầy quyến luyến: