4
“Tiền tôi tự làm ra, tôi thích tiêu thế nào là quyền của tôi!” Mẹ tôi leo thẳng lên bàn, ngồi phịch xuống, “Hôm nay mà không lấy được sính lễ, tôi tuyệt đối không đi đâu hết!”
Trì Việt định đến kéo bà xuống thì bị đám họ hàng khác chặn lại. Những người này thường xuyên được mẹ tôi giúp đỡ, nên tất nhiên đứng về phía bà.
Bố mẹ chồng quay sang hỏi tôi phải làm sao, có nên báo cảnh sát không.
Tôi trấn an họ đừng lo, tôi sẽ giải quyết, rồi lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ.
“Tôi có thể đưa tiền, nhưng tôi có một điều kiện.”
Nghe thấy tôi chịu đưa tiền, mẹ tôi lập tức tỉnh táo lại: “Điều kiện gì? Con nói đi!”
“Sổ hộ khẩu đưa con, con muốn chuyển khẩu ra.”
Trước đây tôi từng muốn chuyển khẩu, nhưng mẹ giấu sổ hộ khẩu đi. Giờ nghe tôi nhắc lại, bà hơi sững người, nhưng vẫn gật đầu.
“Dù sao con cũng sắp kết hôn rồi, sớm muộn gì cũng phải chuyển vào hộ khẩu nhà trai, được, lát nữa mẹ lấy cho con.”
Bà vừa định đứng dậy thì tôi chặn lại: “Đừng vội, con còn một điều kiện nữa.”
“Còn điều kiện nữa? Con rắc rối quá rồi đấy!” Mẹ tôi lườm tôi, sắc mặt sa sầm.
Tôi cười khẩy: “Một cái hộ khẩu mà mẹ hét giá 188.000, là mẹ quá xem trọng mình hay quá coi thường con vậy?”
“Vậy con nói đi, còn điều kiện gì?”
“Con muốn mẹ ký vào bản cam kết cắt đứt quan hệ mẹ con này. Từ nay về sau, chúng ta đoạn tuyệt, không còn liên quan gì nhau nữa!”
Tôi đưa bản cam kết ra. Tất cả mọi người trong phòng đều hít vào một hơi lạnh. Cả Trì Việt và bố mẹ chồng cũng nhìn tôi không tin nổi.
Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán:
“Tiểu Mộng , làm vậy có phải quá đáng quá không?”
“Đúng đó, chỉ là đòi sính lễ thôi mà, đâu đến mức cắt đứt quan hệ mẹ con.”
“Cho dù mẹ con có sai đi nữa, thì bà ấy vẫn nuôi con lớn từng này mà.”
“Bà ấy cũng đã tiêu hết 180.000 vì con còn gì!”
Tôi mặc kệ những lời bàn ra tán vào, chỉ chăm chăm nhìn mẹ mình. Sắc mặt bà dần tái nhợt, cả người bắt đầu lảo đảo.
“Bốp!” — bà tát tôi một cái thật mạnh: “Tôi đã nói rồi, đúng là đồ vô ơn! Tiền đổ vào người cô đúng là uổng phí, chỉ vì chút tiền đó mà cô dám cắt đứt với tôi?”
Tôi xoa bên má vừa bị đánh, lạnh nhạt nói: “Một chút tiền? Chứ mẹ không phải cũng vì chút tiền đó mà dắt cả đám người đến phá nát lễ đính hôn của con sao?”
“Tôi không ký! Tôi xem cô làm được gì tôi! Tôi là mẹ ruột của cô! Trên người cô chảy dòng máu của tôi!”
Mẹ tôi ngồi bệt xuống đất, nghênh mặt lên làm loạn.
Tôi bình thản nói: “Mẹ thích ký thì ký, không ký thì tôi hủy hôn với Trì Việt , trả lại sính lễ. Rồi tôi cũng nghỉ việc, đi ăn xin ngoài đường, có gì ăn nấy, một xu cũng không kiếm. Cả đời này, mẹ đừng hòng lấy thêm từ tôi bất kỳ đồng nào nữa!”
“Cô dám!” Nghe tôi nói thế, mẹ tôi tái mặt: “Cô tốt nghiệp trường danh giá, đi ăn xin? Cô bỏ được mặt mũi đó sao?”
“Không tin thì thử xem! Để coi ai chịu đựng được lâu hơn ai!”
Tôi hét lên, giận đến run người.
Mẹ tôi giật mình lùi lại một bước, suýt ngã.
Trì Việt vội vàng ôm lấy tôi, dịu giọng khuyên: “Bình tĩnh, đừng xúc động quá.”
5
Tôi nhìn mẹ: “Ký hay không ký, đây là cơ hội cuối cùng mẹ có.”
Tôi đập mạnh tập hồ sơ xuống trước mặt bà: