11
Nhà Tiểu Đường ở gần nhà bác cả, chưa đến nửa ngày, cô ấy đã hóng được mọi chuyện rõ như lòng bàn tay.
Thì ra mẹ tôi cầm thẻ chứa tiền sính lễ của tôi, đưa cho bác cả để bác ấy dùng làm tiền cưới vợ cho con trai – Chu Dương.
Hôm diễn ra “lễ đính hôn” của tôi, bác cả cũng có mặt. Biết rõ đó là tiền sính lễ của tôi, bác và mẹ tôi lấy mật khẩu tra thử, thấy trong thẻ đúng là có 188.000 tệ thì lập tức chuyển hết cho nhà gái bên kia.
Không ngờ sau lễ đính hôn, nhà gái mang thẻ đi rút tiền thì phát hiện không còn một xu nào. Quá tức giận, họ lập tức kéo đến nhà bác cả, mắng thẳng mặt là lừa cưới.
“Tiểu Mộng, cậu không biết đâu, nhà gái chiến lực full công suất luôn! Bên kia cũng toàn là bác, là chú, kéo đến bao vây nhà bác cậu, mắng cả ngày lẫn đêm, không sót một phút!”
Bảo sao mẹ tôi gọi tôi với giọng điên cuồng như thế — thì ra là do anh yêu dấu và cháu yêu quý của bà bị mắng đến thảm thương!
“Tiếc là tớ không có mặt ở đó, không thì nhất định mở rượu ăn mừng, uống thêm vài chai!”
Tôi cười ngả nghiêng, nhưng cười cười rồi lại bật khóc.
Nếu lễ đính hôn của tôi là thật, nếu mọi thứ đều là sự thật, thì tiền sính lễ kia đã bị mẹ tôi lấy đi để tặng cho bác cả từ lâu rồi.
Bà ấy phá hoại hạnh phúc của tôi, hủy hoại cả buổi lễ của tôi, chỉ để hoàn thành giấc mộng cưới vợ cho con trai bác cả.
Thật là đáng thương thay cho chính tôi…
Một lúc sau, giọng Tiểu Đường vang lên ở đầu dây bên kia:
“Tiểu Mộng, cậu ổn không?”
“Cậu đang ở đâu vậy?”
Rồi như sực nhớ ra, cô ấy ngừng lại:
“Thôi, cậu đừng nói. Lỡ tớ lỡ miệng thì nguy.”
Tôi định nói thành phố mình đang ở, nhưng cô ấy lập tức hét lên:
“Đừng nói! Tớ không nghe! Không nghe không nghe không nghe!”
Tôi không nhịn được bật cười, Tiểu Đường cũng cười theo:
“Tiểu Mộng, đi xa một chút, đừng quay lại nữa. Rảnh thì gửi tin nhắn cho tớ, nói cậu vẫn ổn là được.”
“Ừ. Cậu cũng nhớ chăm sóc bản thân nha.”
Tiểu Đường là bạn thân từ bé của tôi, cô ấy biết để thoát khỏi mẹ mình, tôi phải quyết tâm đến nhường nào. Cô ấy luôn ủng hộ mọi lựa chọn của tôi.
12
Tối hôm đó, Tiểu Đường lại nhắn cho tôi: mẹ tôi có đến tìm cô ấy, nhưng bị cô ấy chặn cửa đuổi về.
Một vài đồng nghiệp cũ cũng nhắn tin: mẹ tôi đến công ty tìm tôi, nhưng họ đều nói tôi đã nghỉ việc từ tháng trước.
“Tiểu Mộng, mẹ cậu có vẻ có chuyện gấp cần tìm cậu, nhưng bọn tớ đều bảo là không liên lạc được.”
Mọi người cũng đang giúp tôi che giấu tung tích.
Xem ra mẹ tôi đang lật tung cả thế giới lên tìm tôi. Không lâu nữa, bà ta sẽ biết tôi đã trả phòng thuê, đã nghỉ việc — hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của bà.
Rất nhanh sau đó, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ.
Giọng bà có phần mệt mỏi:
“Tiểu Mộng, con nghỉ việc thật rồi à? Giờ con đang ở đâu vậy?”
“Tại sao con phải nói cho mẹ biết? Để mẹ tiếp tục hút máu con à?”
Tôi nhất quyết không tiết lộ nơi ở của mình, mẹ tôi lập tức cuống lên:
“Hôm đó ở buổi đính hôn, mẹ cho con xem cuốn sổ ghi chép rồi đó! Mẹ đã tiêu 180.000 cho con! Con nhất định phải trả lại số tiền đó cho mẹ!”
“Mẹ à, mẹ không thấy bản thân mình buồn cười sao? Cứ như đang gửi tiết kiệm rồi rút dần ấy! Số tiền đó, con sẽ không trả đâu. Coi như mẹ đầu tư thất bại đi. Dù sao lúc sinh con ra, cũng đâu phải do con cầu xin mẹ!”
“Tiểu Mộng !”
Nghe tôi nói nhẹ bẫng như thế, mẹ tôi càng thêm phẫn nộ:
“Mẹ là mẹ của con! Mẹ nuôi con lớn, giờ con cứng cáp rồi là muốn bay đi sao? Số tiền đó là mẹ cực khổ gom góp từng đồng, mà con đối xử với mẹ như vậy hả?!”
“Nuôi con lớn? Mẹ sinh con đâu phải vì con. Mẹ sinh con chỉ để có một cái máy rút tiền không bao giờ cạn cho nhà mẹ đẻ thì đúng hơn!”
Bên kia im lặng một lúc, hình như đang nghĩ xem phải đối phó thế nào.
Rồi lại bắt đầu gào lên:
“Tiểu Mộng , đừng tưởng mày trốn cả đời được! Mày rồi sẽ phải quay về! Đến lúc đó, tao sẽ tính hết với mày một lượt!”
Tôi dứt khoát chặn đứng mọi hy vọng:
“Mẹ yên tâm, con sẽ không bao giờ quay lại. Kể cả có chết ở bên ngoài, con cũng tuyệt đối không về!”
Nghe ra sự dứt khoát trong lời tôi, mẹ tôi dường như bắt đầu nhận ra — tôi không đùa.
Bà vội vàng gào lên:
“Nếu ba con biết con đối xử với mẹ như vậy, ông ấy nhất định sẽ đau lòng lắm!”
Tôi lập tức cắt ngang:
“Đừng lôi ba ra! Nếu không phải vì mẹ ngày ngày hầu hạ hai đứa em trai của mẹ, thì ba đã không chết! Con thật sự không hiểu nổi — vì sao người chết lại là ba, mà không phải bác cả với thằng Chu Dương? Chính họ mới là những kẻ đáng chết!”
13
Mùa hè sau kỳ thi đại học, tôi vừa nhận được giấy báo trúng tuyển, ba tôi nói tối đó sẽ dẫn tôi đi ăn mừng một bữa.
Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa, một cú điện thoại từ bác cả gọi đến, mẹ tôi lập tức kéo ba tôi đi.
Thì ra Chu Dương lúc đó đang yêu đương, bị mấy tên côn đồ đánh. Bác cả sợ hãi không dám đi một mình, liền gọi ba tôi đi theo “hộ giá”.
Mấy tên đó cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu, xuống tay chẳng chút nể nang, cầm chai rượu đập thẳng vào đầu Chu Dương. Trong lúc hỗn loạn, mẹ tôi hoảng quá, đẩy ba tôi ra chắn.
Kết quả, chỉ có ba tôi bị thương, và là thương nặng, không cứu được.
Sau chuyện đó, bác cả lại đi khắp nơi nói: