15
Ta quay đầu, ra lệnh cho tiểu tư bên cạnh.
“Đánh hắn cho ta, đánh rồi đuổi ra ngoài!”
Dung Xuyên ngạc nhiên nhìn ta. Có lẽ hắn không ngờ rằng, hắn đã hạ mình xin lỗi ta rồi, mà ta vẫn còn bám riết chuyện này không tha.
Hắn bị tiểu tư cầm gậy đuổi ra ngoài, trông vừa thảm hại lại vừa tức giận. Cuối cùng hắn phất tay áo chỉ vào ta nói: “Được lắm Vệ Cầm Tâm, được voi đòi tiên phải không? Thật sự tưởng Dung Xuyên ta dễ tính à? Sau này dù ngươi có hối hận đến xanh ruột, ta cũng sẽ không cưới ngươi!”
Vậy thì ta thật sự phải đa tạ trời đất.
Ngày hôm đó, Dung Dật đến.
Hắn đặt đồ ăn mang cho ta lên bàn, im lặng đứng một bên.
Ta vừa nhìn bộ dạng này của hắn, liền đoán được hắn biết chuyện hôm nay Dung Xuyên đến.
Ta có chút buồn cười: “Ta sớm đã không còn để ý đến Dung Xuyên nữa, ngươi không cần để hắn trong lòng.”
Dung Dật ngước mắt lên, ánh mắt sáng lên mấy phần. Khóe miệng hắn hơi cong lên, gật gật đầu.
Từ ngày đó, ta không bao giờ gặp lại Dung Xuyên nữa.
Rất nhanh, hai năm trôi qua.
Trong kinh thành, những lời đồn đại về việc ta ái mộ Dung Xuyên, vì trả thù Dung Xuyên nên mới chọn gả cho Dung Dật cũng dần dần ít đi.
Trước khi ta và Dung Dật thành thân.
Phụ mẫu ta đã đi tìm Dung Quốc công, ba người không biết đã nói gì.
Dung Quốc công sau khi về, liền cho Dung Xuyên và Dung Dật phân gia.
Dung Xuyên sau này kế thừa Quốc công phủ, đương nhiên là ở lại trong Quốc công phủ.
Mà Dung Dật, Dung Quốc công đã mua cho hắn một tòa nhà ở bên cạnh, đó chính là nơi ta và Dung Dật ở sau khi thành thân.
Chuyện phân gia này, Tiểu Dung phu nhân đương nhiên là không đồng ý. Nghe nói đã náo loạn một trận, sau đó bị Dung Quốc công mắng một trận, mới chịu yên phận.
Rất nhanh, đã đến ngày trước hôm ta và Dung Dật thành thân.
Dung Xuyên lại đến trước cửa phủ nhà ta.
Ta dứt khoát không gặp hắn.
Hắn lại sai người mang cho ta một phong thư, trong thư vẫn là cái vẻ mặt tự tin đó.
Nói ta bây giờ hối hận vẫn còn kịp, đừng vì trả thù hắn mà làm lỡ dở cả đời ta và Dung Dật.
Đã hai năm rồi, ta có tức giận đến mấy cũng nguôi rồi, nổi giận cũng phải có chừng mực.
Ta cười lạnh một tiếng, đốt lá thư.
Đúng là có bệnh.
16
Ta và Dung Dật thành thân.
Không phải tổ chức ở Quốc công phủ.
Mà là ở trong tòa nhà của hắn.
Việc đón dâu vô cùng thuận lợi, nhưng đến lúc động phòng,
Dung Xuyên lại như phát điên nói với Dung Dật: “Ngươi cái đồ ngốc này, nàng ta căn bản không có ý gì với ngươi, ngươi cưới nàng ta sau này sẽ hối hận.”
Còn nói với ta: “Vệ Cầm Tâm, đây là cơ hội hối hận cuối cùng của ngươi, ta khuyên ngươi đừng không biết điều.”
Ta cảm nhận rõ ràng, cơ thể Dung Dật cứng đờ.
Ta tức đến mức muốn bóp chết Dung Xuyên.
May mà, Dung Quốc công phản ứng nhanh, sai người trói hắn lại lôi đi.
Ta và Dung Dật thuận lợi thành thân.
Đêm động phòng.
Hắn vén khăn voan đỏ của ta lên.
Sau đó liền sững sờ.
Ta nghi hoặc ngước mắt nhìn qua.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, trong mắt tràn đầy vẻ mờ mịt và ngỡ ngàng.
Không biết vì sao, Dung Dật lúc này bỗng nhiên khiến ta cảm thấy có chút xa lạ.
“Sao vậy?” Ta đỏ mặt hỏi hắn.
Dung Dật rất nhanh hoàn hồn lại.
Ánh mắt hắn nóng rực, nhìn ta chằm chằm.
“Không có gì.”
Đêm đó, Dung Dật vô cùng mạnh mẽ.
Ta mãi đến khi trời hửng sáng mới mệt mỏi thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, ta cùng Dung Dật đến dâng trà cho Dung Quốc công và Tiểu Dung phu nhân. Dung Xuyên cũng sắc mặt u ám ngồi một bên.
Hắn trông mắt quầng thâm, dường như đêm qua không ngủ ngon. Ta vừa vào cửa, hắn đã hung hăng trừng mắt nhìn ta và Dung Dật.
Tiểu Dung phu nhân sắc mặt cũng không tốt lắm, nhưng vì có Dung Quốc công ở đó nên không nói gì.
Dung Quốc công thì cười ha hả, nói ta sau này không cần đến thỉnh an sớm tối, hai chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được.
Tiểu Dung phu nhân siết chặt khăn tay, cuối cùng không nói gì.
Sau khi thành thân không lâu, Dung Dật liền đến biên cương tòng quân.
Trước khi đi, hắn nắm chặt tay ta nói: “Tâm nhi, đợi ta trở về, nhất định sẽ giành cho nàng một cái cáo mệnh.”
Ta cười nói: “Ta chờ chàng.”
Dung Dật đi rồi.
Tiểu Dung phu nhân gọi ta đến một chuyến, trong ngoài lời nói đều là, Dung Dật không bằng Dung Xuyên, ta mắt mù gả cho Dung Dật, sau này nhất định sẽ hối hận.
Ta căn bản không thèm để ý đến bà ta.
Trên đường về, Dung Xuyên sắc mặt u ám chặn ta lại:
“Vệ Cầm Tâm, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hối hận.”
Ta còn không thèm liếc hắn một cái, liền về phủ.
Kiếp trước gả cho hắn, mới là hối hận thật sự.
Cứ như vậy, yên ổn sống qua hai năm.
Dung Dật mang theo đầy mình quân công trở về, hắn được Hoàng thượng phong làm Nhất phẩm Đại tướng quân.
Hắn quỳ trước Thánh thượng, xin phong cáo mệnh cho ta.
Nhất thời, cả kinh thành xôn xao.
Ta thì vô cùng kinh ngạc. Kiếp trước, chuyện Dung Dật dùng mười năm để hoàn thành,
đời này vậy mà chỉ ngắn ngủi hai năm đã hoàn thành!
Đương nhiên, ta cũng không kinh ngạc được bao lâu, vì Quốc công phủ bên cạnh đã loạn rồi.
Dung Xuyên phát hiện thứ trưởng tử mà Liễu Như Yên sinh cho hắn không phải là con của hắn, mà là do Liễu Như Yên tư thông với người khác sinh ra.