Kiếp trước, vào ngày ta gả cho tướng quân Tiêu Hành, thứ muội trong nhà là Ôn Liên Nhi bỗng quỳ sụp trước mặt mọi người, dập đầu cầu xin ta.
“Ngày đó chính tỷ tỷ ép muội phải hầu hạ tướng quân, nay trong bụng muội đã mang c/ố/t nh/ụ/c của tướng quân rồi.”
“Liên nhi không cầu danh phận, chỉ mong tỷ tỷ rộng lòng, cho phép muội cùng vào cửa.”
“Tỷ tỷ, đứa trẻ là vô tội. Nếu tỷ không đồng ý, chẳng khác nào ép Liên nhi phải ch//t.”
Chuyện gọi là ép nàng ta thử gả vốn chỉ là lời bịa đặt, ta chưa từng đồng ý với thỉnh cầu của Ôn Liên Nhi. Tiêu Hành khi ấy cũng không hề nghi ngờ ta.
Thế nhưng Ôn Liên Nhi lại ngầm thuê sơn tặc, toan chặn kiệu hoa giữa đường để tráo đổi hôn sự. Không ngờ đám sơn tặc nhất thời nảy sinh ác niệm, nàng ta bị l/à/m nh/ụ/c rồi s/á/t h/ạ/i ngay tại chỗ.
Sau khi Ôn Liên Nhi ch//t, sinh mẫu của nàng ta là Trịnh di nương liền cáo trạng, vu cho mẫu thân ta ép ch//t thứ nữ.
Phụ thân vì thiên vị di nương, đã sai người đ/á/nh mẫu thân ta trước mặt mọi người rồi giam vào trang viện, mặc cho Trịnh di nương ngày ngày giày vò, cuối cùng khiến mẫu thân ta th/ả/m t/ử.
Khi ấy ta vừa mang thai, từng quỳ cầu phu quân giúp ta đòi lại công đạo cho mẫu thân.
Thế nhưng Tiêu Hành, kẻ xưa nay luôn dịu dàng với ta, lại ngay trước linh cữu của mẫu thân ta, sai bà tử dùng tay đ/á/nh r/ơ/i đứa con trong bụng ta.
“Ngày đó nếu ngươi chịu để Liên nhi vào cửa, nàng ấy và đứa trẻ đã không phải ch//t.”
“Ôn Thanh Nghiên, có kết cục hôm nay đều là do ngươi tự chuốc lấy.”
Đến lúc ấy ta mới hay, Tiêu Hành đã sớm cùng Ôn Liên Nhi lén lút tư thông.
Trước linh cữu của mẫu thân, ta cùng đứa con chưa kịp chào đời, một x/á/c h/a/i m/ạ/ng.
Khi mở mắt lần nữa, ngoài cửa pháo hỷ nổ vang trời. Trên người ta là bộ hỷ phục đỏ như m/á/u.
Trước mắt, vẫn là Ôn Liên Nhi quỳ rạp dưới chân ta, giữa chốn đông người cầu xin như kiếp trước.
1
“Tỷ tỷ! Ngày ấy tỷ vì nghi ngờ tướng quân ở ngoài phong lưu lăng nhăng, nên mới ép muội thử gả.”
“Nay muội đã mang cốt nhục của tướng quân, nếu tỷ không đồng ý cho Liên nhi vào cửa.”
“Liên nhi cũng không còn mặt mũi sống tiếp nữa, chỉ đành đâm đầu ch//t ngay trước kiệu hoa của tỷ.”
Giống hệt kiếp trước, ngay lúc ta sắp sửa xuất môn, Ôn Liên Nhi liền lao ra, miệng lưỡi điên đảo trắng đen.
“Liên nhi không cầu danh phận, dù chỉ làm thông phòng nha hoàn, hầu hạ tỷ tỷ và tướng quân, cũng đã mãn nguyện lắm rồi.”
Phụ thân ta là Ôn Thế An, tuy chỉ là quan tam phẩm, nhưng nắm trong tay chức muối vận béo bở, quan viên trong kinh thành phần lớn đều nể ông vài phần.
Lại thêm hôm nay ta cao gả tướng quân, trong phủ khách khứa đông đủ.
Giờ phút này, toàn bộ ánh mắt đều bị màn náo loạn đột ngột ấy hấp dẫn.
Ôn Liên Nhi thừa hưởng trọn vẹn bản lĩnh diễn trò của Trịnh di nương, vừa khóc đã lệ rơi như mưa, dáng vẻ đáng thương đến cực điểm.
Phụ thân nhíu mày trừng mắt nhìn ta, giọng đầy phẫn nộ.
“Ôn Thanh Nghiên! Dựa vào thân phận đích nữ mà dám é/p muội muội thử gả!”
“Bình thường ngươi và mẫu thân ngươi ức h/i/ế/p mẹ con Liên nhi, di nương còn nhẫn nhịn, khuyên ta lấy hòa khí trong nhà làm trọng, không chấp nhặt với các ngươi!”
“Không ngờ lại dung túng ngươi làm ra loại á/c s/ự này!”
“Mẫu thân ngươi ngày thường chính là dạy ngươi như vậy sao?”
Vừa nói, ông vừa liếc mẫu thân ta bằng ánh mắt chán ghét.
“Nữ bất giáo, mẫu chi quá.”
“Đầy bụng tính toán vụn vặt, rốt cuộc vẫn chẳng lên nổi mặt bàn!”
Một câu nói ấy vừa dứt, liền dẫn tới tiếng bàn tán xôn xao của khách khứa.
“Nghe nói chính thê của Ôn đại nhân là Trương thị, xuất thân thương hộ.”
“Đến nữ huấn còn chưa từng đọc qua, loại nữ nhân ấy sao quản nổi gia đình.”
“Cưng chiều đích nữ, hà khắc với thứ nữ, nào có nửa phần phong phạm chủ mẫu chính thất.”
Mẫu thân ta quả thực xuất thân thương gia. Thế nhưng năm xưa, nếu không có bà bỏ tiền trợ giúp phụ thân khoa cử nhập sĩ, lại dùng bạc thật vàng thật mở đường cho phụ thân suốt hơn hai mươi năm, làm gì có Ôn gia ngày hôm nay.
Ta biết, bà đã sớm lạnh lòng với người phụ thân sủng th/i/ế/p diệt thê ấy, chỉ vì ta còn chưa xuất giá nên mới nhẫn nhịn đến cùng.
Kiếp trước, mẫu thân thương ta bị uy h/i/ế/p ngay trong ngày đại hôn, liền tức giận quát mắng mẹ con Trịnh di nương tại chỗ.
Không ngờ sau đó lại bị chụp cho cái mũ ghen tuông độc ác, hà khắc thứ nữ, còn bị phụ thân sai người đánh bản trước mặt mọi người rồi ném vào trang viện.
Trịnh di nương ngày ngày sai người dùng rắn rết chuột bọ cắn xé vết thương của mẫu thân ta, sống sờ sờ tra tấn bà đến ch//t.
Cảnh tượng thảm khốc ấy đến nay vẫn còn như hiện trước mắt.
Cách một đời gặp lại, ta cố nén vị chua xót dâng lên trong hốc mắt, vội vàng nắm chặt tay mẫu thân, ngăn bà đứng ra, khẽ ra hiệu để bà yên tâm.
Rồi ta bước lên phía trước, ổn định giọng nói.
“Muội muội đã muốn cùng ta vào cửa hầu hạ vương gia, cớ sao không sớm thưa với phụ thân và mẫu thân.”
“Dẫu cho muội lâu ngày không đến viện này thỉnh an mẫu thân, không tiện nói với người, thì phụ thân ngày ngày đều nghỉ tại biệt viện của di nương, lẽ nào muội ngay cả phụ thân cũng giấu.”
“Lại cố tình chọn đúng ngày đại hôn của ta để làm ầm ĩ trước mặt mọi người. Kẻ không rõ nội tình, e rằng còn tưởng muội có ý phá hoại thanh danh Ôn gia.”