Chị dâu tôi được chẩn đoán có tới ba tử cung, cả nhà mừng như trúng mỏ vàng.Mẹ tôi vui đến mức cười không ngậm được miệng:“Ba tử cung thì quá tuyệt rồi! Một lần sinh là có ngay ba đứa cháu nội bụ bẫm cho mẹ bồng!”Tôi khuyên chị nên đến bệnh viện tuyến trên kiểm tra lại với bác sĩ chuyên khoa cho chắc.Kết quả, bác sĩ kết luận thai nhi bị dị tật, buộc phải đình chỉ thai kỳ để bảo toàn tính mạng cho mẹ.Sau ca phẫu thuật, chị dâu tuy hồi phục nhưng không thể mang thai thêm lần nào nữa.Và rồi, mọi tội lỗi đổ hết lên đầu tôi.
“Dị tật tử cung cái quái gì chứ? Tao thấy mày không đẻ được nên ghen tức tao có bầu ba đứa, mới bày tao đi phá thai!”“Hương hỏa nhà họ Vương đến đời mày là đoạn rồi, mày còn mặt mũi mà sống hả?”
Mẹ tôi và chị ta – không nói không rằng – dùng gối bịt chặt miệng tôi, ép tôi chết ngạt.Tôi mở mắt ra lần nữa…Là ngày đó – ngày tôi đưa chị dâu đến bệnh viện lớn để kiểm tra lại.
Khi ấy, tôi đang cầm điện thoại quét mã QR, chuẩn bị trả tiền cho một gã cò để mua suất khám giá cao.Chị dâu thở ra nhẹ nhõm, nhưng vẫn không quên đá xéo tôi một câu:“Vương Tinh Tinh, mày cứ đòi tao đi tái khám, bảo ba tử cung dễ sinh ra dị dạng. Tao thấy mày đúng kiểu cởi quần rồi mới đánh rắm – thừa thãi.”
“Mẹ tao còn bảo, ngày xưa sinh anh mày với mày có đi khám gì đâu, vẫn mạnh khỏe đấy thôi.”“Tao thấy mày chỉ được cái bụng dạ hẹp hòi, thấy tao có bầu thì ganh ghét.”
Nghe đến đây, tôi lập tức nhận ra – mình đã trọng sinh.Quay về đúng ngày bi kịch đời mình bắt đầu.
Kiếp này, tôi nhất định không để mình dẫm lên vết xe đổ năm xưa.
Tôi khẽ thở ra, nhanh chóng cất điện thoại, cúi đầu xin lỗi gã cò:“Anh ơi, em xin lỗi, tài khoản không đủ tiền… bọn em không lấy số nữa.”
Gã trợn mắt, mặt đầy khó chịu, lẩm bẩm chửi rồi quay người bỏ đi:“Không có tiền thì về xếp hàng như người ta, còn bày đặt mua số cao như bố đời.”Trước khi đi, hắn không quên nhổ lại một bãi nước bọt.
Chị dâu thấy tôi từ chối mua số thứ tự thì lập tức thay đổi thái độ:“Mày bị thần kinh à? Không có tiền mà còn bám theo tao đến tận đây làm gì? Định bắt tao trả thay hả? Để tao mệt rồi xảy ra chuyện, mày coi mẹ với anh mày có lột da mày không!”
Tôi cố kìm nén cơn tức, khẽ cong môi cười:“Chẳng phải em quá vui mừng khi nghe tin chị mang ba đứa nhỏ nên quên mất chưa kịp nạp tiền sao?”“Hay thế này nhé, để chuộc lỗi với chị, em về lấy tiền mặt rồi mang tới đưa, coi như lì xì sớm cho ba cháu trong bụng chị.”
Nghe vậy, chị dâu lập tức nở nụ cười rạng rỡ như hoa nở giữa mùa xuân:“Vẫn là em chồng hiểu chuyện. Sắp làm cô rồi thì phải chủ động mua đồ cho cháu, cho tụi nhỏ có tiền tiêu chứ.”
Chị ta nhắc đến viện phí liền sáng mắt, chẳng để ý ngoài trời nắng gắt ra sao, lập tức kéo tôi ra bắt taxi về nhà mẹ đẻ.Chỉ khi tôi giao tiền mặt tận tay, chị ta mới hài lòng chịu rời đi.
Vừa bước qua cổng, tôi đã nghe thấy giọng chị ta ríu rít gọi điện cho anh trai tôi, giọng đầy hân hoan:“Chồng ơi, trưa nay mình đi ăn hải sản đi! Em muốn ăn cua lông Thượng Hải, tôm hùm Úc, rồi cả canh mực nữa.”Anh tôi đáp lại bằng một câu đùa:“Em trúng vé số à?”Chị ta cười giòn tan:“Không cần trúng số đâu, moi được tiền con ngu là đủ!”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười hả hê của anh tôi:“Vẫn là vợ anh xuất sắc nhất! Đặt thêm hai bát cháo hải sâm nhé!”
Đúng là trời sinh một cặp chuyên bóc lột người khác sống sượng đến tận cùng!
Kiếp trước, tôi ngốc nghếch đi mua số khám đắt tiền với chị dâu.Bác sĩ sau khi kiểm tra liền nghiêm giọng nói:“Cô mắc chứng dị tật tử cung hiếm gặp, không thể mang thai. Nếu cố sinh, không chỉ đứa trẻ không giữ được mà còn nguy hiểm đến tính mạng sản phụ. Cần tiến hành phẫu thuật ngay.”
Chị dâu nghe xong sợ tái mặt, cả người run như cầy sấy:“Vậy... có thể mổ luôn trong hôm nay không?”
Vì tò mò với trường hợp ba tử cung đặc biệt, bác sĩ đã phá lệ, sắp xếp ca phẫu thuật ngay trong ngày.
Thế nhưng sau đó, khi đã bình phục, chị ta quay ngoắt thái độ, dựng chuyện đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi:“Mẹ ơi, tất cả là do con Tinh Tinh ép con đi phá đấy! Nó ganh ghét con có bầu ba đứa, nên mới dụ con đến bệnh viện. Con đang mang thai, sao có thể chống lại nó được?”“Mẹ ơi, con gái đáng thương của mẹ... Bác sĩ nói lần phá thai này làm tổn thương tử cung, con không còn khả năng sinh nở nữa rồi...”
Nghe đến đây, mẹ tôi nổi điên. Mắt bà đỏ ngầu như bị quỷ nhập, lao đến cầm gối đè thẳng lên mặt tôi, gào lên trong cơn thịnh nộ:“Ba tử cung là đại phúc đức trời ban, mày dám bảo là dễ sinh quái thai? Tao thấy mày mới là đồ quái thai! Mày tuyệt tử tuyệt tôn, còn dám hại cháu tao? Tao phải giết mày – thứ quái thai chặt đứt hương hỏa nhà họ Vương!”
Chị dâu cũng phối hợp nhịp nhàng, ép mạnh chiếc gối hơn, miệng không quên rít qua kẽ răng:“Dị tật cái con khỉ! Rõ ràng mày không đẻ được nên thấy tao một lần mang ba đứa thì tức ói máu, mới giở trò!”Hai mẹ con nhà ấy cùng nhau ra tay giết tôi.
Kiếp này, tôi sẽ không dính dáng một ngón tay nào vào chuyện nhà mẹ đẻ nữa.Tôi muốn xem thử, cái tử cung “tam hoa tụ đỉnh” của chị ta liệu có thật sự sinh ra được đứa cháu nào cho nhà họ Vương hay không.