11
Những ngày tiếp theo, bố tôi như biến thành một người khác.
Ông không còn suy sụp, cũng không còn đau khổ, cả người lạnh lùng đến đáng sợ.
Đầu tiên, ông cho người nới lỏng việc canh gác Tô Vãn Tình, thậm chí còn trả lại điện thoại cho bà ta.
Bị nhốt mấy ngày, Tô Vãn Tình tưởng bố tôi đã mềm lòng, lại bắt đầu làm trời làm đất.
Bà ta gọi điện cho đám bạn bè xấu khóc lóc, nói bà nội tôi là mẹ chồng độc ác, không dung thứ cho bà ta, muốn ép bà ta ly hôn.
Bà ta còn lén liên lạc với anh trai Tô Đại Cường, bảo hắn đến nhà họ Lục gây rối, chống lưng cho bà ta.
Tô Đại Cường sớm đã bị tiền của Lâm Vĩ nuôi cho thành cái dạ dày không đáy, nhận được lời cầu cứu của em gái liền lập tức dẫn theo mấy tên du côn, hùng hổ xông đến nhà họ Lục.
"Mở cửa! Các người dựa vào đâu mà bắt nạt em gái tôi! Tôi nói cho các người biết, nhà họ Tô chúng tôi cũng không phải dễ bắt nạt đâu!"
Hắn la hét om sòm ở cửa, thu hút không ít hàng xóm đến xem.
Bố tôi ngồi trước màn hình giám sát trong phòng khách, lạnh lùng nhìn cảnh này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Ông không cho bảo vệ ngăn cản, ngược lại còn cho người mở cổng lớn, "mời" Tô Đại Cường vào.
Tô Đại Cường vừa vào cửa, nhìn thấy phòng khách lộng lẫy, mắt sáng rực lên.
Hắn càng không biết sợ, chống nạnh nói với bố tôi: "Mày chính là em rể tao? Tao nói cho mày biết, mau thả em gái tao ra rồi bồi thường cho nhà tao một triệu phí tổn thất tinh thần, nếu không chuyện này không xong đâu!"
Bố tôi chậm rãi uống một ngụm trà, nhàn nhạt hỏi: "Một triệu? Em gái anh trong mắt anh, chỉ đáng giá đó thôi à?"
"Tao... Em gái tao là con gái còn trong trắng gả cho mày đấy!"
Tô Đại Cường nghển cổ la.
"Vậy à?"
Bố tôi cười khẩy một tiếng, ném một tập tài liệu ra trước mặt hắn: "Vậy anh xem xem, cô em gái 'còn trong trắng' của anh, đã làm những gì sau lưng tôi."
Trong tài liệu là những bức ảnh thân mật của Tô Vãn Tình và Lâm Vĩ, cũng như hồ sơ giao dịch giữa tài khoản ngân hàng của bà ta và tập đoàn Lâm thị.
Bằng chứng sắt đá.
Mặt Tô Đại Cường lập tức từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch.
Hắn tuy là một kẻ vô lại nhưng không ngốc.
Hắn biết, một khi chuyện này vỡ lở, đừng nói một triệu, hai anh em hắn đều phải vào tù ăn cơm nhà nước.
"Cái này... là giả mạo! Các người hãm hại em gái tôi!" Hắn vẫn cố gắng cứng miệng.
"Giả mạo?"
Bố tôi đứng dậy, nhìn hắn từ trên cao xuống, ánh mắt lạnh như băng: "Bây giờ anh có thể cầm thứ này đi, hoặc, tôi sẽ báo cảnh sát ngay để cảnh sát đến giám định thật giả."
"Anh tự chọn đi."
Chân Tô Đại Cường mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống đất.
Hắn run rẩy nhìn bố tôi, không nói được một lời.
Cuối cùng, hắn cầm theo tập "bằng chứng" đủ để khiến hai anh em hắn vạn kiếp bất phục, lủi thủi bỏ chạy.
Tôi biết, đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của bố.
Điều ông muốn là để Tô Vãn Tình bị mọi người xa lánh, để chỗ dựa lớn nhất của bà ta trở thành con dao đâm bà ta đau nhất.
12
Tô Đại Cường cầm bằng chứng bỏ chạy.
Hắn không đi tìm Tô Vãn Tình để xác minh mà ngay lập tức cầm thứ này đi tìm Lâm Vĩ.
Hắn muốn tống tiền một khoản phí bịt miệng rồi cao chạy xa bốy.
Và điều này, đúng ý của bố tôi.
Bố tôi sớm đã lường trước loại cờ bạc ích kỷ như Tô Đại Cường khi đối mặt với nguy hiểm, người đầu tiên hắn bán đứng chính là em gái ruột của mình.
Lâm Vĩ cũng không ngờ kế hoạch hoàn hảo của mình lại bị bại lộ theo cách này.
Hắn càng không ngờ, bố tôi lại nắm trong tay bằng chứng xác thực đến vậy.
Sau một hồi đe dọa và mặc cả như chó cùng rứt giậu, Lâm Vĩ cuối cùng đã chi một khoản tiền khổng lồ để mua lại những bằng chứng đó từ tay Tô Đại Cường.
Hắn tưởng rằng như vậy là mọi chuyện đã ổn thỏa.
Nhưng hắn không biết, bố tôi sớm đã sao chép ra vô số bản, và đã gửi một bản tài liệu nặc danh đến cho chủ tịch tập đoàn Lâm thị.
Người cha già nghiêm khắc và cổ hủ của Lâm Vĩ.
Đồng thời, bố tôi bắt đầu phản công toàn diện tập đoàn Lâm thị trên thương trường.
Ông lợi dụng những thông tin mật mà Tô Vãn Tình đã tiết lộ cho Lâm Vĩ trong mấy năm qua để giăng ra hết bẫy này đến bẫy khác.
Tập đoàn Lâm thị liên tiếp thất bại thảm hại trong mấy cuộc đấu thầu quan trọng, giá cổ phiếu lao dốc, nội bộ loạn thành một mớ.
Chủ tịch Lâm vốn đã không hài lòng với năng lực của Lâm Vĩ, sau khi nhận được bản tài liệu nặc danh đó, càng nổi trận lôi đình.
Trong một cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp, ông đã ném thẳng tập tài liệu đó vào mặt Lâm Vĩ trước mặt tất cả các cổ đông, giận dữ quát: "Lợi dụng đàn bà, dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, làm mất hết mặt mũi của nhà họ Lâm!"
Lâm Vĩ ngay tại chỗ bị cách chức mọi vị trí, mặt mày xám xịt bị đuổi khỏi tập đoàn Lâm thị.
Hắn đã xong đời.
Còn Tô Vãn Tình đang ở nhà họ Lục vẫn không hay biết gì về chuyện này.
Bà ta vẫn đang chờ anh trai và người tình của mình ra mặt, đưa bà ta rời khỏi cái lồng này.
Cho đến ngày hôm đó, bố tôi ném một bản thỏa thuận ly hôn đã ký tên và một tờ báo cùng lúc ra trước mặt bà ta.
Trang nhất của tờ báo là tin tức chấn động về việc giá cổ phiếu tập đoàn Lâm thị sụt giảm thảm hại, nhị thiếu gia nhà họ Lâm vì "vấn đề tác phong cá nhân" bị đuổi khỏi công ty.
Tô Vãn Tình nhìn tờ báo rồi lại nhìn những điều khoản lạnh lùng trong thỏa thuận ly hôn.
Bà ta ra đi tay trắng, ngay cả một sợi tóc cũng không được mang theo.
Tất cả hy vọng của bà ta, tất cả chỗ dựa của bà ta, vào khoảnh khắc này, đều sụp đổ hoàn toàn.