Tôi gắp thức ăn cho anh, nhỏ giọng: “Có thích. Cho nên mới muốn lấy anh.”
Tay cầm đũa của Lương Dật Triết khẽ siết lại. Bất ngờ anh nói: “Em mang giấy tờ theo không?”
“Gì cơ?” Tôi chưa hiểu gì.
“Em không phải vừa nói muốn lấy anh sao? Vừa hay hôm nay anh rảnh, có thể đi đăng ký kết hôn. Còn chuyện lễ cưới với sính lễ, sau này anh sẽ sắp xếp về làm đầy đủ. Em thấy sao?”
Tay anh siết đũa chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Tôi xoa cằm, nói: “Được thôi.”
Ba tiếng sau, tôi và Lương Dật Triết, mỗi người cầm một quyển sổ đỏ nhỏ trong tay.
Bên trong còn dán tấm ảnh cưới vừa chụp vội lấy liền.
“Anh Lương…”
“Chắc em nên đổi cách gọi rồi chứ?”
“Thế anh muốn em gọi là gì? Chồng yêu hả?”
Lương Dật Triết: …
Tai anh đỏ lên, ánh mắt nhìn tôi cũng trở nên sâu lắng khó tả.
Anh khẽ cười, giọng trầm thấp mang theo chút dịu dàng: “Mấy hôm tới anh có nhiệm vụ, lúc về sẽ giúp em chuyển nhà nhé?”
Tôi gật đầu một cái. Thật ra cũng không vội chuyển đến sống chung.
À không, thật ra tôi cũng khá vội đấy. Dù gì thì kiếp này tôi không muốn sống như goá phụ nữa.
Nhìn thân hình cao lớn, rắn rỏi của Lương Dật Triết, tôi bỗng thấy nóng cả mặt, suýt chút nữa chảy máu mũi.
Sau khi Lương Dật Triết đi công tác, cuộc sống của tôi lại trở về như thường lệ. Dạo này Bạch Diễn đột nhiên không làm phiền tôi nữa, khiến tâm trạng tôi cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
8.
Nhưng gần đây bệnh viện bắt đầu xuất hiện những tin đồn bẩn thỉu về tôi.
Toàn là chuyện bịa đặt về “đời tư phóng túng”, nói tôi quyến rũ sĩ quan, làm ảnh hưởng đến ý kiến của bệnh nhân.
Rất nhiều bệnh nhân, nhất là nữ, không muốn để tôi khám.
Ngược lại, họ đổ xô sang tìm Chu Khinh Như – vốn chỉ là một y tá.
Tiếng tăm của Chu Khinh Như ngày càng tốt.
Nào là “xinh đẹp, hiền lành”, “dịu dàng, tử tế”.
Dần dần còn có người nói tôi là dạng quan hệ – dựa hơi đàn ông để chuyển về được bệnh viện này.
Viện trưởng chịu áp lực rất lớn, gọi tôi lên nói chuyện vài lần.
Cuối cùng tôi đưa giấy đăng ký kết hôn ra cho ông ấy xem, viện trưởng mới yên tâm rằng tôi không phải loại người họ đồn thổi.
Cầm sổ kết hôn bước ra khỏi phòng viện trưởng, tôi liền gặp ngay… Bạch Diễn.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, môi run run:
“Em kết hôn rồi?
Em kết hôn… với ai?!”
Tôi thản nhiên đáp:
“Liên quan gì đến anh?
Dù tôi có lấy ai thì chắc chắn cũng không bao giờ là anh.”
Bạch Diễn đột nhiên lao tới ôm chặt lấy tôi, tiếng hét khàn đặc:
“Em không được lấy người khác!
Là em trêu chọc tôi trước!
Em chỉ có thể cưới tôi!”
Tôi vùng vẫy, đẩy mạnh hắn ra:
“Anh phát điên gì đấy?!
Tôi có độc thân cả đời cũng không lấy anh!
Bạch Diễn, anh khiến tôi… kinh tởm!
Anh đi mà cưới Chu Khinh Như của anh ấy!”
Bạch Diễn kéo môi, ánh mắt đỏ rực, giọng gấp gáp:
“Em ghen đúng không?
Yên tâm, tôi không có tình cảm nam nữ với Khinh Như.
Người tôi thích… là em.
Lâm Chu , nghe lời tôi,
chúng ta đi đăng ký kết hôn đi.
Tôi đảm bảo sẽ đối xử với em thật tốt.
Được không? Hả?”
Tôi tức giận giơ tay kéo tai Bạch Diễn, mạnh giọng:
“Không tốt! Một chút cũng không tốt! Bạch Diễn, tôi không yêu anh! Tôi đã có chồng rồi! Nếu anh còn tiếp tục quấy rầy tôi, tôi sẽ tố cáo anh tội phá hoại hôn nhân quân nhân!”
Bạch Diễn sững người trước lời nói của tôi, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được.
Anh ta giật lấy tờ giấy đăng ký kết hôn từ tay tôi, nhìn rõ người trên đó, đồng tử co lại.
“Sao lại là hắn? Em với hắn đã ở bên nhau từ khi nào? Hắn còn đang làm nhiệm vụ, hai người căn bản không có cơ hội ở bên nhau!”
Tôi thấy Bạch Diễn thật sự khiến người ta buồn nôn.
Trước kia là anh ta nói không thích tôi, giờ lại không cho tôi được ở bên người khác. Loại đàn ông này rõ ràng là kiểu vừa muốn lại vừa ích kỷ.
“Bạch Diễn, tôi chưa từng có lỗi với anh. Nếu anh còn để Chu Khinh Như tung tin đồn về tôi, tôi nhất định sẽ không để hai người yên ổn. Đợi chồng tôi trở về, tôi sẽ méc với anh ấy!”
Dứt lời, tôi giật lại tờ giấy kết hôn trong tay anh ta, quay người bỏ đi.