6
Trời vừa hửng sáng.
Tạ Hành lại nhét thêm hai rương vàng vào xe ngựa.
Hắn mím chặt môi mỏng, như vẫn giận chuyện ta không nghe lời tối qua, cứ khăng khăng muốn lên đường.
Hắn mở miệng khô khốc, dặn dò cứng ngắc: “Đường đến Sùng Châu xa xôi, nàng quen tiết kiệm, đừng vì tiếc ăn tiếc mặc mà khiến Tạ gia mất mặt.”
Hai kiếp trước sau.
Ta đều sống cuộc đời cơ cực.
Sau khi gả cho Tạ Hành.
Mới được ăn no mặc ấm.
Nhưng toàn ăn đồ thừa hôm trước, mặc váy áo lỗi mốt.
Tạ Hành bèn ép ta, dữ dằn nói: “Không tiêu hết mười lượng bạc, không cho về nhà.”
Khi ấy, mặt ta đỏ bừng.
Chỉ thấy cuộc sống ngọt như mật.
Giờ đây.
Mặt ta cũng đỏ bừng.
Là vì vui mừng.
Dù sao, chừng ấy tiền cũng đủ để ta mua một căn viện thật to thật đẹp ở Sùng Châu rồi.
Tạ Hành lại giống bà mai năm đó.
Lắm lời.
Hắn môi mấp máy mấy lần.
“Ta đã mua cho nàng áo lông hồ ly mới, để trong xe ngựa.”
“Bánh táo chua mua đến năm sọt lớn, nếu không đủ ăn thì viết thư, ta cho người cưỡi ngựa đưa tới.”
“Sùng Châu cũng có cửa hàng của Tạ gia, nếu gặp khó khăn, cứ tới đó, sẽ có người giúp nàng…”
Ta gật đầu cho có lệ.
Phu xe giục giã: “Nhanh lên đi, muộn nữa thì không an toàn.”
Ta vui vẻ xoay người.
Nhưng cổ tay lại bị giữ chặt.
Tạ Hành bất ngờ hỏi.
“Thanh Ninh, sao nàng không ôm ta nữa?”
Ta mím môi, không biết đáp ra sao.
Sau khi thành thân.
Tạ Hành thích vẽ lông mày cho ta.
Ta thì sửa lại áo bào cho hắn.
Sau khi Tạ Hành đỗ thám hoa.
Trước khi lên triều, ta luôn quyến luyến không rời.
Mỗi lần đều ôm hắn rất lâu.
Giờ đây.
Cũng là, chuyến đi xa nghìn dặm.
Gió lạnh thổi qua.
Liễu rung xào xạc.
Ta hắt hơi một cái, viện cớ nói: “Ta hơi nhiễm phong hàn.”
“Đừng để lây sang chàng.”
Vừa dứt lời, Tạ Hành liền định cởi áo choàng.
Phía sau lại truyền đến tiếng ho yếu ớt.
“A Hành, thiếp thấy không khỏe.”
“Có thể cùng thiếp đi khám đại phu không?”
Tạ Hành lập tức quay người.
Thấy vẻ tiều tụy đáng thương của Cố Ý Hoan.
Liền vội vã nói: “Sao nàng mặc phong phanh thế này!”
“Động thai khí thì làm sao!”
Tấm áo choàng xoay một vòng.
Rơi trên vai Cố Ý Hoan.
Trong mắt nàng lóe lên vẻ đắc ý, nhìn ta: “Muội muội…”
Ta chẳng nghe thấy tiếng chó sủa.
Trèo lên xe ngựa.
Tiểu á khẩu của ta.
Cũng thật sự.
Không thể chờ lâu hơn nữa.
7
Phu xe vung roi ngựa.
Rồi lại dừng.
Rèm xe bị vén lên.
Tạ Hành mím môi, chỉ vào góc: “Thuốc bổ ta mang cho nàng.”
“Nhớ uống đúng giờ.”
Hắn thần sắc mất tự nhiên.
Lại nghiêm giọng nhắc lại.
“Ta kiếp trước, đối xử với nàng rất tốt.”
“Thanh Ninh, ngoan ngoãn chờ ta.”
6
Tiểu Tiểu không nhìn vàng.
Nàng ấy đi một vòng quanh ta, vành mắt đỏ hoe.
“Tiểu thư, người không khỏe sao?”
“Nhị công tử đưa thuốc gì thế?”
Rõ ràng tuyết dày gió lớn.
Ta lại nghe rõ ràng.
Cố Ý Hoan nũng nịu: “Thật không ra thể thống gì.”
“Thả ta xuống đi, ta tự đi.”
Ta liếc qua gói thuốc, nhàn nhạt mở miệng: “Thuốc an thai.”
7
Tiểu Tiểu chết lặng.
Miệng cũng há hốc.
Ngoài rèm gió lạnh căm căm.
Thổi tuyết phủ khắp kinh thành Thịnh Kinh.
Giống hệt kiếp trước.
Sau khi Cố Ý Hoan sảy thai, u sầu không nguôi.
Dùng hết thuốc quý trân hiếm.
Cũng chẳng thấy chuyển biến tốt.
Đại phu bảo, là tâm bệnh.
Phải giải sầu.
Thế là, năm đó tuyết lớn ở Thịnh Kinh.
Tạ Hành che chở cho Cố Ý Hoan, lên núi cầu phật.
Nhưng không quên lôi ta theo.
Lưng chừng núi.
Vết thương trên lưng ta rách toạc, rỉ máu âm ỉ.
Tạ Hành mím chặt môi mỏng: “Thanh Ninh, đừng để ta coi thường nàng.”
“Chỉ là năm mươi trượng.”
“Không đáng để làm trò như vậy.”
Có lẽ ông trời cũng nhìn không nổi.
Nên giáng sấm sét.
Tuyết dày cuồn cuộn đổ xuống.
Thói quen khó đổi, ta theo bản năng đẩy Tạ Hành ra.
Giữa gió tuyết mịt mù, Cố Ý Hoan ôm lấy Tạ Hành.
Bông tuyết bay lên.
Rồi lại rơi xuống.
Lúc mở mắt.
Cẳng chân Cố Ý Hoan lộ xương trắng, sắc mặt trắng bệch.
Tạ Hành như mất hồn, lẩm bẩm: “Sao nàng ngốc thế này?”
Ta bị tuyết đè dưới bùn.
Lạnh đến tê mũi.
Thở ra cũng đau buốt.
Mãi sau, Tạ Hành mới phát hiện ta chưa dậy.
Hắn cuối cùng cũng tìm ta.
Ta cứ nghĩ sẽ là tự trách.
Trách bản thân không bảo vệ được ta.
Hoặc là trách mắng.
Oán ta liều mình cứu hắn.
Nhưng không ngờ.
Một giọt lệ nóng rơi trên má ta.
Ta khó hiểu ngẩng đầu.
Trong mắt Tạ Hành lại là hoảng loạn.
Phản chiếu cả một vùng máu đỏ.
Hắn luống cuống: “Thanh Ninh, Thanh Ninh…”
“Bao giờ… nàng có thai vậy?”
“Sao không nói sớm cho ta biết…”
Gió ngừng ý lặng.
Trăng khuyết dần tròn.
Bụng lại dần xẹp.
Lại một mùa xuân nữa tới.
Tiểu Tiểu kéo rèm xe.