12.
Anh họ của Giang Trí nhanh chóng nhận được giấy đăng ký kết hôn ngay sau khi thời gian “chờ ly hôn” kết thúc.
Ôn Nhược Khả thật sự bay đến tận nơi, chăm sóc Lục Định Dự tận tình như vợ chồng keo sơn.Vài ngày sau, Giang Trí chính thức tiếp quản công ty.Lúc này Lục Định Dự và bố mẹ hắn mới thật sự bắt đầu hoảng loạn.
Một trợ lý của Kỷ Đồng gọi cho tôi:
“Chị Đường Lệ, bố mẹ tên cặn bã kia đang xúi hắn níu kéo không chịu ly hôn, còn đang tính khởi kiện để chia lại tài sản.Còn con kia thì bị giấu kín như mèo giấu... phân.Em nghĩ rất có khả năng mọi chuyện sẽ lôi nhau ra tòa.”
Tôi đã sớm chuẩn bị tinh thần để kiện.Ngắt điện thoại xong, tôi tìm Kỷ Đồng:
“Kỷ Đồng, tôi không muốn dây dưa với hắn thêm ngày nào.Cứ nộp đơn khởi kiện, lên lịch phiên tòa trước đã, nếu hắn chịu ký thì mình rút đơn sau.”
Bên phía nhà hắn tìm đến căn nhà cũ vài lần, đều không gặp.Cuối cùng, mò đến nhà ba mẹ tôi.
Ba tôi xách cái chổi ở sân hét ầm:
“Còn mặt mũi mà tới à? Cút!Lần sau mà còn tới, ông đây đập thật đấy!”
Nghe nói họ còn lén canh ngoài ngõ vài lần, nhưng tôi trốn kỹ, không lộ mặt.
Ngày hết hạn "thời gian chờ ly hôn", Lục Định Dự xuất hiện.
“Lệ Lệ, anh không tin cái công ty đó em chỉ bán với giá năm ngàn.Theo định giá thì ít nhất phải một triệu hai.Thêm cả tiền bán nhà nữa, tổng cộng cũng phải một triệu bảy.Anh không đòi hết, chỉ cần chia cho anh bảy trăm ngàn thôi, hôm nay mình ra lấy giấy ly hôn.Dù gì cũng là vợ chồng một thời, em đừng tuyệt tình như vậy.”
Tôi bật cười lạnh lẽo:
“Tiền mua nhà, vốn đầu tư vào công ty đều là của tôi và ba mẹ tôi bỏ ra.Anh quên thật nhanh đấy nhỉ?Nói đến tài sản chung vợ chồng thì có phải nên tính luôn căn nhà của bố mẹ anh vào không?”
Không còn gì để nói.Tôi xoay người rời đi, chờ khởi kiện.Sau đó gọi cho Giang Trí:
“Tổng Giám đốc Giang, phiền các anh em của anh xuất chiêu cuối cùng rồi đấy.”
Giang Trí cười sảng khoái:
“Tôi chờ màn kịch này lâu lắm rồi.Chắc chắn khiến cô hài lòng, đảm bảo luôn!”
Hôm đó, Giang Trí nói thẳng với Ôn Nhược Khả về chuyện công ty.Rồi quay lại kể lại toàn bộ diễn biến tại hiện trường cho tôi.
Ôn Nhược Khả ngay lập tức phát điên với Lục Định Dự, gào khóc, làm ầm làm ĩ, đòi sống đòi chết.Lục Định Dự bất đắc dĩ thừa nhận, hiện tại anh ta đúng là tay trắng không còn gì cả.
Không biết anh họ của Giang Trí đã thả mồi gì, mà Ôn Nhược Khả cứ nghĩ người ta vẫn còn tình cảm với cô ta, vẫn có hy vọng tái hôn.Thế là cô ta lập tức trở mặt như trở bàn tay, hóa thân thành bà chằn, chửi rủa thậm tệ:
“Đồ què nát, nghèo rớt mồng tơi mà còn đòi cưới tôi á?Mặt dày quá thể, túi rỗng hơn cả danh dự.Còn dám nói sẽ cho tôi năm trăm ngàn tiền sính lễ, lừa tôi hầu hạ anh cả đống ngày.Mỗi lần ngủ với anh, tôi đều thấy buồn nôn muốn ói!”
Đến nước này rồi, Lục Định Dự vẫn còn mặt mũi níu kéo:
“Tôi đã kiện đòi chia lại tài sản rồi, chắc chắn sẽ lấy lại được tiền.Năm trăm ngàn tiền sính lễ cho em, nhất định không thiếu.Nhược Khả, chỉ cần em còn yêu anh, anh có làm trâu làm ngựa cũng nuôi được em!”
Ôn Nhược Khả trợn mắt muốn lật cả trần nhà:
“Yêu cái con khỉ!”
Bà Lục đứng bên cạnh nghe không nổi nữa, cũng nhảy vào chửi.Nhưng hai mẹ con hợp lực cũng không cãi lại nổi Ôn Nhược Khả.
Đến lúc này, Lục Định Dự mới thật sự nhìn rõ "nữ thần" của đời mình là ai.Anh ta đứng đờ người ra như bức tượng.
Ôn Nhược Khả còn lạnh lùng mỉa mai:
“Anh cũng giỏi tự tưởng tượng nhỉ. Cái ảnh trên vòng bạn bè tôi là đăng cho chồng tôi xem đấy, tiện tay gắn anh vào thôi, vậy mà anh lại tưởng thật à?”
Sau khi nghe được sự thật đêm xảy ra tai nạn, Lục Định Dự hoàn toàn phát điên.
“Tôi bóp chết cô!”
Anh ta gào lên một tiếng, nhảy khỏi xe lăn, lao về phía Ôn Nhược Khả.
Kết quả, chân không trụ nổi, trực tiếp ngã sấp mặt xuống đất.
Ôn Nhược Khả còn đạp cho anh ta một cú:
“Đồ què nát mà còn muốn hống hách?Không có gương hay không biết tiểu ra soi thử xem mình giờ là cái thứ gì?”
Giang Trí kể lại sinh động như thể truyền hình trực tiếp.
Tôi chỉ tiếc một điều — không được chứng kiến tận mắt, lỡ mất một màn hay ho vô cùng.