Liễu Vân Sương lắc đầu, chán ghét đến cực điểm. Người đàn ông này đúng là vừa tự phụ vừa đáng thương.
"Tôi nói thật, anh có bệnh thì đi khám. Cứ làm như ai cũng mắc nợ anh vậy! Nếu anh còn chưa rõ chúng ta là gì, thì ra đầu làng mà nghe người ta nói chuyện mỗi ngày! Còn muốn tôi quay về? Mặt anh đúng là dày hơn tường thành!"
Cô chậm rãi nhấn từng chữ: "Tôi và anh đã ly hôn, đại đội đã cấp giấy chứng nhận, mọi thủ tục đều hoàn tất. Không phải anh nói một câu là coi như xong. Anh nghĩ anh là ai?"
Hứa Lam Hà nghẹn họng, mặt lúc đỏ lúc trắng, rồi lắp bắp: "Em đúng là... vương bát nuốt quả cân, cố chấp đến cùng..."
"Phì!" Liễu Vân Sương khịt mũi, không nể nang gì nữa. "Anh mới là vương bát! Cả nhà anh đều là rùa! Rùa già, rùa con, rùa chưa nở thành trứng!"
Một câu chửi như vả thẳng vào mặt. Hứa Lam Hà choáng váng, tay run run chỉ vào cô: "Em, em lại mắng cả nhà anh?! Em đúng là... đúng là đàn bà chua ngoa!"
"Ôi chao, thương thay!" Vân Sương nghiêng đầu, giọng ngạo mạn. "Tôi khuyên anh về nhà lấy cái gương ra mà soi. Không có gương thì dùng nước tiểu cũng được. Nhìn kỹ lại cái mặt anh xem, có điểm nào khiến tôi thấy hấp dẫn? Tự hỏi xem tại sao tôi phải chịu khổ sống với anh suốt mười năm? Và xin đừng gọi tôi là Vân Sương, nghe ghê tởm lắm!"
Hứa Lam Hà như trúng gió, đứng trơ ra, mắt nhìn cô mà như không tin nổi.
"Cô... cô không phải Vân Sương! Cô ấy đâu có như vậy! Trước kia cô ấy ngoan ngoãn, dịu dàng, nói to cũng không dám. Cô đã làm gì cô ấy rồi?!"
Liễu Vân Sương cười khẩy, bước tới gần, ánh mắt sắc như dao.
"Hứa Lam Hà, Liễu Vân Sương trước kia đã chết rồi. Giờ chỉ còn Nữu Hỗ Lộc Vân Sương – người mà các người không thể đụng tới! Các người đã tàn nhẫn, thì tôi sẽ tàn nhẫn gấp mười! Ai dám tổn thương tôi và con tôi, tôi nhất định khiến kẻ đó trả giá gấp trăm lần!"
Khí thế ngút trời, lời nói như sấm rền bên tai. Hứa Lam Hà bị dồn đến câm lặng, chỉ biết đứng nhìn trân trân. Trong lòng bỗng trào lên cảm giác sợ hãi – người đàn bà này không phải là người trước kia mà anh ta quen biết nữa.
"Mẹ..."
Giọng gọi nhỏ vang lên từ phía cửa. Là Hứa Tri Tình, chắc đã nghe thấy tiếng cãi vã bên ngoài nên chạy tới.
"Đến đây," Liễu Vân Sương gọi khẽ, rồi không thèm liếc Hứa Lam Hà lấy một cái, đi thẳng vào trong nhà.
"Mẹ, chuyện gì vậy? Sao ông ta lại mò đến đây?" Tri Tình run giọng hỏi.
"Gặp ở đội bộ, rồi đi theo về, muốn đón chúng ta quay lại," Vân Sương thản nhiên đáp, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự giận dữ đang kìm nén.
"Hả? Mẹ... mẹ đồng ý rồi à?" Hứa Tri Tình tái mặt, hỏi lại như không dám tin.
Nhìn thấy ánh mắt đầy lo sợ của con gái, lòng Liễu Vân Sương nhói lên. Hứa Tri Lễ đang ngồi bên cửa sổ trông em cũng quay lại, nghe thấy vậy liền đứng dậy, mặt lo lắng hiện rõ.
"Không có, chúng ta sống ở đây vẫn tốt, việc gì phải quay về cái nơi đó."
Hứa Tri Lễ thở phào, rồi vỗ ngực nói to: "Con sợ chết khiếp! Mẹ mà về bên đó, chắc con ngột ngạt mà chết mất!"
Tri Tình nghe vậy cũng âm thầm nhẹ nhõm, vẻ mặt căng thẳng dần giãn ra.