Nghe Liễu Vân Sương nói xong, sắc mặt Đỗ Nhược Hồng thay đổi rõ rệt. Trong mắt bà ta thoáng hiện một tia hoảng hốt, như vừa nhận ra điều gì kinh khủng. Giọng nói cũng trở nên thấp hẳn:
"Vân Sương này... Chị dốt nát, nhiều chuyện nghĩ mãi không ra. Nhưng em nói xem, có khi nào... bà già kia thực sự định đưa hết tiền cho Hứa Lam Xuân không? Mấy ngày nay, con nhỏ đó cứ nói sẽ đón bà cụ lên thị trấn Thanh Dương, bảo là để dưỡng già gì đó.
Bà ta... chẳng lẽ thật sự hồ đồ rồi sao?"
Tuy hỏi là vậy, nhưng ánh mắt Đỗ Nhược Hồng đã cho thấy bà ta cũng không còn nghi ngờ gì nữa. Trong lòng đã có câu trả lời, chỉ là cần ai đó xác nhận thêm cho vững tâm.
Liễu Vân Sương khẽ nhếch môi:
"Chị dâu, chị nói mình không thông minh, em thấy... em cũng đâu hơn gì. Nếu không thì sao lại để người ta dắt mũi suốt bao năm trời, sống chẳng khác gì con trâu con bò để họ sai bảo?
Còn bà cụ ấy... thương Hứa Lam Xuân ra mặt, ai cũng thấy. Còn chuyện bà ta sẽ làm gì tiếp theo, thì chỉ có trời mới biết được.
Nhưng mà giờ em đâu còn sống chung với họ nữa, em cũng chẳng muốn bận tâm thêm làm gì.
Chị xem, bao bông này chất lượng thế nào, có phải rất dày không?"
Cô vừa nói, vừa nhấc thử một bao bông lên, động tác không vội, nhưng đủ để khiến đối phương nhìn mà nuốt nước bọt.
Đỗ Nhược Hồng trầm ngâm một lúc, ánh mắt cứ dán chặt vào đống bông sạch sẽ, phồng lên như mây trắng trong nắng sớm. Trong lòng bà ta, không biết đã toan tính điều gì.
Không đàn ông, không chồng bên cạnh, mà vẫn sống yên ổn, thậm chí còn thong dong làm chăn, làm đệm, mặc đẹp ăn ngon, có quần áo mới cho con.
Thử hỏi, bà ta có gì thua kém?
Tại sao lại phải chịu ấm ức, cúi đầu nhịn nhục mãi như vậy?
"Vân Sương này, cũng muộn rồi, chị về trước đây."
Liễu Vân Sương gật đầu, cười nhẹ:
"Ừ, chị về đi. Kéo dài lâu quá, lát nữa bà cụ không thấy người nhóm lửa lại la om sòm đấy."
Nghe vậy, sắc mặt Đỗ Nhược Hồng càng khó coi, cắn răng gọi Hứa Tri Niệm và Hứa Tri Tâm rồi quay bước ra khỏi sân.
Chuyện này mà nói, bà cụ Hứa đúng là làm ra được.
Hễ đội sản xuất nghỉ làm, mấy nàng dâu mà không có mặt ở nhà là y như rằng bị mắng lên bờ xuống ruộng.
Chơi cũng bị mắng, làm việc riêng cũng bị chửi.
Miệng mụ ta độc đến mức chó trong làng nghe còn phát bực.
Nhưng trong khi mẹ mình còn ấm ức, thì Hứa Tri Tâm lại chẳng hiểu gì, cứ vui vẻ kể:
"Tri Tình dạy cho con đan sọt rồi, mẹ ạ! Một cái sọt nhỏ bán được hẳn hai hào lận đó.
Mẹ, sau này con với chị Niệm cũng đến nhà thím hai đan sọt nhé?
Khi nào kiếm được tiền rồi, con sẽ mua tặng mẹ một chai nước hoa Hữu Nghị!"
Thực ra, con bé muốn mua một bộ quần áo mới, nhưng nói vậy chắc mẹ lại mắng. Thế là cô bé đổi sang nước hoa – cái thứ mà mẹ vẫn ao ước hồi trẻ.
Đỗ Nhược Hồng nhìn hai đứa con gái, ánh mắt bỗng trầm xuống.
Quần áo tụi nhỏ đang mặc đều chật ních, cái ngắn cái dài, phần lớn là đồ cũ của Hứa Lam Xuân hoặc của chính bà ta thời con gái được sửa lại.
"Con ngoan, nếu muốn học nghề thì cứ học. Tự tay kiếm cơm thì có gì phải xấu hổ chứ."
"Thật không mẹ? Mai con đi nói với thím hai nhé? Nhưng không được để bà nội biết đâu.
Nếu bà ấy biết, chắc chắn sẽ bắt lấy hết tiền của tụi con!"
Nghe tới đây, sắc mặt Đỗ Nhược Hồng bỗng đanh lại.
"Giết người tru di..." – bà ta chửi thầm trong lòng, không kìm được mà khựng lại giữa đường.
"Mẹ ơi, sao mẹ không đi nữa vậy?"
Hứa Tri Niệm lo lắng hỏi.
Đỗ Nhược Hồng ngẩng đầu, nhìn hai đứa con gái chằm chằm rồi đột ngột hỏi: