Ngoài sân, loa phóng thanh của đội sản xuất lại vang lên:
"Chiều nay đến nhận lương thực, hạt kê và hạt hướng dương."
Vân Sương nhẩm tính – đúng rồi, hôm dọn kho thì cô bận việc trên huyện, không có mặt. Bây giờ phải đi xếp hàng sớm, kẻo đến trễ thì không còn phần.
"Lương thực với dầu ăn năm nay trông cả vào buổi chiều nay đấy."
"Mẹ, con đi với mẹ nhé?" – Hứa Tri Lễ xung phong.
"Không cần đâu, không có nhiều. Con ở nhà trông em cho mẹ là được." – Vân Sương vừa nói vừa đưa cho Hứa Tri Ý một củ khoai lang khô. Cô bé cười tít mắt – đây là món ngon nhất mùa đông, vừa dẻo vừa ngọt.
Đang dặn dò thì có tiếng gọi ngoài cửa. Đỗ Nhược Hồng đến, dắt theo hai cô con gái.
"Vân Sương, đang tính may quần áo à?"
"Vâng, em mua được ít vải, định may áo bông cho lũ nhỏ."
Nghe vậy, Đỗ Nhược Hồng thở dài, giọng có phần hậm hực:
"Vẫn là em sống thoải mái thật đấy. Bên nhà chị dù đã tách hộ, nhưng vẫn ở chung sân. Ngẩng đầu cúi đầu đều chạm mặt, bực mình lắm."
Vân Sương nghe vậy liền hiểu ngay – chị ta đến là để kể chuyện phân chia tài sản đây mà. Cô cũng không muốn dây vào.
"Chị từng nói chỉ mong sớm phân nhà. Giờ tách rồi, không phải đã được như ý sao? Em cũng không hay ra ngoài, nên chẳng biết người ta bàn gì cả."
"Tách thì tách rồi, nhưng chia như thế thì chẳng khác nào cướp trắng!" – Đỗ Nhược Hồng nói, giọng mỗi lúc một bực.
"Em biết không? Bà cụ có sáu trăm tệ, mà mỗi nhà chỉ được một trăm. Hứa Lam Xuân thì được tính riêng, cũng nhận một trăm. Còn hơn hai trăm còn lại, bà bảo để dưỡng già!"
Trong tính toán của Đỗ Nhược Hồng, số tiền đấy chỉ nên chia đều cho 3 anh em, căn bản không có phần của Hứa Lam Xuân. Mà 3 huynh đệ chia đều, tức là hơn 200 đồng 1 nhà. Nay tự nhiên chỉ còn được chia 100 đồng. Nghĩ mà uất.
"Ồ, chia kiểu đó thì thật là không công bằng. Vậy mà mọi người vẫn đồng ý à?" – Vân Sương hỏi lại.
"Không đồng ý thì làm được gì? Ban đầu bà ta còn định mỗi nhà chia năm mươi, may mà chị với vợ chồng thằng ba lên tiếng kịp. Không thì còn chẳng được chia!"
Đỗ Nhược Hồng thở ra đầy bất lực. Hứa Tri Tâm cũng hậm hực theo:
"Thím hai không biết đâu, bà nội còn bảo cô Lam Xuân là con út sắp lấy chồng, mấy nhà làm anh chị thì phải thể hiện chút thành ý. Nói là ít nhất mỗi nhà phải đưa hai mươi tệ làm tiền hồi môn."