"Ai cha! Trời thì lạnh như thế, cởi truồng mà chạy thì đúng là gan cùng mình!" – bác gái lắc đầu – "Thế nhà cháu có mất mát gì không?"
Liễu Vân Sương thở dài một tiếng, mặt cố tỏ vẻ mệt mỏi:
"May mà cháu phát hiện sớm, bọn họ chưa vào được nhà. Nhưng con chó nhà cháu thì bị đánh thuốc mê, đến giờ vẫn chưa tỉnh. Cháu nghĩ, chắc tụi nó định trộm lương thực. Mà khổ thế chứ, nhà cháu cũng chẳng dư dả gì, thế mà vẫn bị nhắm tới."
Cô hạ giọng, "Bác gái cũng nên cẩn thận, cháu lo tụi nó sẽ quay lại lần nữa đấy."
Lời này vừa dứt, mặt bác gái liền đổi sắc, cau mày đầy cảnh giác:
"Ăn trộm lương thực? Năm nay nhà ai chả thiếu ăn! Cái bọn trời đánh thánh vật, muốn ép người ta vào đường chết chắc?! Không được! Đi, bác đi với cháu tới nhà đội trưởng, chuyện này không thể để yên được!"
Thấy chưa, chỉ cần động chạm đến miếng cơm manh áo, người dân lập tức nổi giận. Chính vì thế, Liễu Vân Sương không chỉ đích danh nhà họ Hứa, cũng chẳng nói rõ mưu đồ thật sự của tụi kia — cứ để dân làng tự liên tưởng sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Trên đường, bác gái không ngừng kể cho những người quen đi ngang, chuyện ba tên trộm táo tợn định đột nhập vào nhà Liễu Vân Sương, lại còn đầu độc chó.
Vậy nên, khi đến cổng nhà đội trưởng Trương Trường Minh, phía sau đã lố nhố gần hai chục người.
"Ơ cái gì thế này?" – Trương Trường Minh đang đổ tro trước sân, thấy đám người vây đến thì không khỏi sững sờ.
Chưa kịp hỏi ai, bác gái đã lên tiếng trước, giọng đầy lo lắng:
"Đội trưởng, có chuyện to rồi! Đêm qua nhà Vân Sương bị trộm, ba đứa, may mà cô ấy phát hiện kịp. Cả xóm ai cũng nghe thấy tiếng hét, giờ người ai cũng lo sốt vó."
Thời này, trộm cắp là tội không thể dung thứ, nhất là trộm lương thực. Dù là tổ sản xuất nào mà bắt được, cũng bị xử lý rất nặng.
Trương Trường Minh cau mày, giọng nghiêm nghị:
"Liễu Vân Sương, mọi người không sao chứ? Có ai bị thương không?"
"Không ạ, ba tên đó chạy nhanh lắm. Cháu chỉ túm được một bộ quần áo của kẻ đi sau. Đây, đội trưởng xem thử."
Cô chìa chiếc áo bông lam cho anh ta. Trương Trường Minh vừa cầm lên, nhíu mày khi thấy còn kèm cả một khúc xương nhỏ rơi ra.
"Khoan, khúc xương này là sao?" – anh hỏi.
"Cháu nghĩ tụi nó mang theo để dụ chó. Con chó nhà cháu bình thường rất thính, vậy mà đêm qua nằm bẹp dí, không động đậy nổi. Đến giờ vẫn chưa mở mắt." – Vân Sương nói, ánh mắt toát lên vẻ lo lắng.
"Ý cô là... tụi nó bỏ thuốc mê vào xương?" – Trương Trường Minh gật đầu chậm rãi – "Đúng là có chuẩn bị kỹ càng."
Xung quanh, mọi người đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
"Trời ơi, thế này là bọn nó có kế hoạch từ trước rồi!"