Chuyện chia ruộng xem như đã quyết. Liễu Vân Sương hân hoan đến mức suýt không giấu được nụ cười. Việc này xong rồi, cô có thể bắt đầu tính đến bước thứ hai – làm giàu. Mới nghĩ đến thôi mà lòng đã sôi sục.
Trong mấy ngày tiếp theo, cả đội sản xuất Hồng Tinh gần như bận túi bụi. Không chỉ lo chuyện chia ruộng, mà Trương Trường Minh còn dẫn theo một nhóm người lên công xã để phản ánh tình hình thiếu lương thực.
Mấy người được chọn đều là dân ăn nói khéo léo, diễn giỏi, vừa đến nơi đã òa khóc nức nở kể khổ.
Ai cũng nghĩ chuyện đó là mất mặt, nên các đội khác đều giấu nhẹm đi. Duy chỉ có đội của họ – đi ngược lại, dám nói thẳng, không sợ xấu hổ. Mà cũng chính vì thế, lại bất ngờ có hiệu quả.
Ngay ngày hôm đó, cấp trên đã cử người về điều tra thực tế. Chẳng cần nói nhiều, nhìn cảnh nhà người chết còn chưa kịp chôn, người sống thì đói meo – là đã hiểu hết.
Hai ngày sau, chính sách cứu trợ được ban hành. Không nhiều, nhưng ít ra cũng là có.
Đợt thắng lợi đầu tiên này khiến ai nấy đều phấn chấn.
Chỉ là... vụ trộm mấy cái hòm của Liễu Vân Sương trước đó, nay bị gác lại. Lúc nước sôi lửa bỏng này, không thể để xảy ra thêm chuyện ngoài ý muốn.
Trần Sở Nga cùng với chủ nhiệm phụ nữ đến tìm cô, ý tứ rất rõ: "Chuyện đó, thôi thì... chị nhịn một chút, đợi qua đợt này rồi tính tiếp."
Liễu Vân Sương cười nhạt, không nói gì nhiều. Cô biết rõ ai là người làm, nhưng nếu có thể đổi lấy chút thể diện cho cán bộ – thì tạm nhịn cũng chẳng chết ai.
Chính sách cứu trợ lần này triển khai rất nhanh. Người lớn mỗi người được mười cân bột ngô, trẻ con được năm cân. Chia theo đầu người, chỉ cần là hộ khẩu trong thôn là đều có phần.
Tuy không đủ sống qua cả mùa đông, nhưng ít ra cũng cầm hơi được vài tuần. Nếu tiết kiệm, mỗi ngày nấu một nồi cháo loãng, thì cũng trụ được tới mùa xuân.
Nhà cô có bốn người – được chia kha khá. Nhà họ Hứa chẳng ai đến tranh giành gì, chắc là coi thường mấy thứ này.
Mà cũng phải, người ta có tiền, không cần bột ngô cũng sống khoẻ re.
Liễu Vân Sương giận thì có giận, nhưng cũng chẳng làm gì được. Kiếp này cô không làm mất chiếc vòng vàng, người ta vẫn sống qua năm mất mùa ngon lành. Đúng là trời sinh bất công.
Sáng hôm đó, mọi người tập trung đông đủ ở đội sản xuất để nhận cứu trợ. Những người như Liễu Vân Sương không phải làm gì nhiều, chỉ việc xếp hàng là được.
Từ xa, cô đã nghe thấy một trận la hét thất thanh, vang lên như có ai bị giết – âm thanh thảm thiết đến gai cả người...
Vừa mới yên ổn được một chút, lông tơ sau gáy Liễu Vân Sương bỗng dựng hết cả lên – trực giác mách bảo có chuyện chẳng lành. Quả nhiên, người vừa chen vào đám đông, hét toáng lên, không phải ai khác mà chính là bà cụ Hứa.
"Trời đất ơi… lại nữa à?" – Cô thở dài trong lòng, không phải sợ hãi, mà là mỏi mệt. Gặp mặt bà cụ này đúng là hao tâm tổn trí.
Bà cụ vừa nhào tới, vừa gào khóc thảm thiết, giọng the thé như bẻ cả tai người nghe:
"Ôi trời ơi, đại đội trưởng ơi, cậu phải làm chủ cho tôi với! Con đàn bà lang sói này, hôm nay tao đánh chết nó!"