Trong tay còn ít tiền, cũng không cần quá thắt lưng buộc bụng. Phiếu thì không còn bao nhiêu, muốn đổi thêm cũng không đáng. Để sau rồi tính. Qua Tết, lên huyện thành một chuyến, tiện thể mua cái đồng hồ đeo tay – cái đó nhất định phải có. Còn bao nhiêu việc phải lo, không thể chỉ trông vào mắt trời để đoán giờ mãi được.
"Vâng ạ. À mẹ, mấy ngày này mình đừng ăn rau tươi nữa, để dành bán lấy tiền đi. Tết đến, khối người mua đấy."
Quả đúng là như vậy. Người Hoa Hạ từ xưa đã xem trọng cái Tết. Dù có đói quanh năm, Tết đến cũng ráng sắm chút thịt, manh áo mới. Mà đội sản xuất gần đây lại chẳng thấy ai bàn chuyện thịt Tết, cũng không thấy lợn xuất chuồng. Lũ lợn béo chắc bị đưa đi từ lâu rồi.
Liễu Vân Sương đoán không sai. Ngoại trừ lợn nái giữ lại để gây giống, thì tất cả đều đã được đưa đến lò mổ. Năm nay thiên tai, đội không cắt phiếu của dân, lại còn phát thêm vài loại phiếu thiết yếu – đường, thịt, diêm...
Cô vừa nhận phiếu từ đội trở về, vừa ra tới cổng thì gặp ngay Đỗ Nhược Hồng.
"Ơ, chị dâu, hôm nay chị không ra ngoài sao?"
"Ra làm gì?" – Đỗ Nhược Hồng giọng mỉa mai – "người ta cưới hỏi, liên quan gì đến chị? Không việc gì phải đem mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta."
Liễu Vân Sương bật cười. Đúng là lời Đỗ Nhược Hồng thì chẳng ai bắt bẻ nổi.
"Em lĩnh đồ rồi đấy chị à," – cô vỗ vỗ vào túi vải, giọng đầy đắc ý – "nhận giúp luôn cả phần của mấy người nhà mình. Còn lại chỉ thiếu của Hứa Lão Nhị, với hai nửa công điểm của nhà Lão Tam chắc cũng chẳng được bao nhiêu. Đợi bà cụ về nhìn thấy, thể nào chẳng tức lộn ruột."
Nói xong, chính cô cũng không nhịn được mà cười. Cầm đống phiếu trong tay, cảm giác đúng là sảng khoái. Bảo sao ai cũng muốn tách riêng, muốn độc lập.
"Vân Sương," – Đỗ Nhược Hồng nhìn cô, giọng đột ngột nghiêm lại – "chị và Hứa Lam Xuân coi như đã dứt khoát thật rồi. Lúc cô ta đi, không nói một lời, chị cũng không ra khỏi cửa. Mà chị cũng không đưa tiền mừng cưới."
"Hứa Lam Giang cũng đồng ý cơ à?"
"Không đưa. Hai chục đồng bạc chứ ít gì. Hứa Lam Giang mà không chịu thì cũng mặc kệ. Tiền nằm trong tay chị, giờ chị không nói chuyện với ông ta luôn. Coi như nhà này chẳng còn cái tên đó nữa."
"Ông ta chịu được à?"
"Còn làm được gì? Lúc đầu còn hậm hực, giờ thì ngày nào cũng r*n r*, như đàn ông góa vợ vậy."
Quả thực, nhà họ Hứa bây giờ chẳng còn oai phong gì. Hứa Lam Xuân đi rồi, Hứa Tri Vi cũng rời làng. Bà cụ còn ở lại, nhưng chỉ như cái bóng trong nhà. Đỗ Nhược Hồng thì công khai tách biệt, lạnh lùng đến đáng sợ. Hứa Lam Giang giờ có muốn ngẩng mặt lên cũng không biết ngẩng với ai.
Cứ thế mà sống tách ra, như chưa từng quen biết. Nếu có ai nói họ là người dưng nước lã, e cũng chẳng có gì sai.
Hai vợ chồng Lão Tam, nhìn thì tưởng yên ổn, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy rõ—đó là cái ổ đã mục ruỗng từ bên trong. Còn có trông cậy gì vào họ nữa đâu. Giờ chỉ còn lại một mình Hứa Lam Hà, nhưng người này cũng chẳng còn gì để dọa dẫm Vân Sương nữa, nếu có chăng, cũng chỉ là một quân cờ đang chờ bị lật.