(Đoạn này trở đi vì Kiều Dịch Khất bày tỏ tình cảm rồi, nên sẽ gọi Vân Sương là em thay vì là cô như ở chương trước nhé.)
"Em nghe cho rõ, tôi nghiêm túc đấy." – Kiều Dịch Khất ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc như dao cạo. "Chỉ cần em đồng ý kết hôn với tôi, thì tất cả những phiền toái hiện tại em đang gặp phải, tôi sẽ gánh thay. Hứa Lam Hà sẽ không còn cơ hội đến quấy rầy nữa. Em muốn làm gì, tôi đều có thể giúp em lo toan."
Lời nói của anh ta khiến tim Liễu Vân Sương khẽ run. Phải thừa nhận, cô đã động lòng. Nhưng lý trí lập tức kéo cô quay lại mặt đất. Người như Kiều Dịch Khất, lăn lộn nhiều năm trong chợ đen, địa vị không nhỏ, bản lĩnh cũng chẳng vừa. Một người đàn ông như thế, không thiếu gì phụ nữ vây quanh.
Chưa kể... anh ta vừa có tiền, vừa có quyền, lại còn đẹp trai đến mức đi ngoài đường ai cũng phải ngoái nhìn. Nếu nói người như thế lại thật lòng muốn cưới một người đàn bà từng ly hôn như cô, chẳng phải là chuyện hoang đường nhất thiên hạ sao?
Cô nhấp môi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh:
"Vậy... còn anh thì sao? Anh cưới tôi, rốt cuộc là vì điều gì?"
Người ta nói, thương nhân không ai làm chuyện vô ích. Nếu không có mưu đồ, cớ gì một người như anh ta lại chủ động đề nghị kết hôn? Cô nghĩ mãi cũng không hiểu, trên người mình rốt cuộc có thứ gì đáng để người như Kiều Dịch Khất phải tốn công?
Kiều Dịch Khất nhếch môi, không trả lời ngay. Anh rót cho cô một cốc trà rồi nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt, ánh mắt thoáng vẻ trêu chọc:
"Em phát hiện ra rồi sao?"
Anh tựa lưng vào ghế, bắt đầu nói bằng giọng trầm thấp:
"Nhà tôi vốn ở Tây Bắc. Năm đầu tiên bố tôi lên cơn đau tim đột ngột rồi mất. Năm sau đó, mẹ cũng qua đời vì lao lực. Ban đầu, tôi định xuống nông thôn lao động, nhưng rồi không đi nữa, ở lại Tân Đồng, bắt đầu buôn bán nhỏ từ tay trắng."
Câu chuyện đột ngột khiến Liễu Vân Sương giật mình, chẳng hiểu sao lại kể chuyện riêng tư như thế.
"Chuyện... chuyện gia đình anh, tôi không tiện nghe đâu, ngại quá." – cô lí nhí.
"Không sao." – anh lắc đầu. "Chuyện đã qua rồi. Bên cạnh tôi có hai cô gái chơi với nhau từ nhỏ, cũng chưa ai lấy chồng. Biết tôi ở đây, họ lại tìm đến. Lần này tôi về, là vì chuyện đó."
Nghe đến đây, Liễu Vân Sương thoáng nhíu mày.
"Thanh mai trúc mã sao? Còn tới hai người, nghe đã thấy đẹp đôi rồi."
Kiều Dịch Khất lập tức nghiêm mặt, ánh mắt sắc bén:
"Thứ nhất, tôi không có hứng thú với họ, từ nhỏ đã không có, sau này cũng không có. Thứ hai, cái chết của bố mẹ tôi có liên quan tới gia đình họ."
Cô như bị ai đó dội cho gáo nước lạnh. Những chuyện này... rõ ràng là cô không nên biết.
"Vậy… ý anh là, kết hôn với tôi để họ biết điều mà rút lui?"
"Cũng có thể hiểu như vậy." – anh gật đầu. "Em là người phụ nữ ăn nói sắc sảo nhất mà tôi từng gặp. Có cãi vã, em cũng không thua ai, hai người kia tuyệt đối không phải đối thủ của em."
Liễu Vân Sương méo mặt, suýt chút nữa bật cười vì tức.
"Ý anh là khen tôi đấy à?"
"Đúng thế." – anh cười nhẹ. "Hợp tác với tôi, cả hai cùng có lợi. Tôi giúp em cắt đuôi Hứa Lam Hà, em giúp tôi xử lý hai ‘cô thanh mai’ phiền toái kia. Em yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm gì vượt quá giới hạn. Nếu có chuyện gì cần giúp, cứ nói, tôi sẽ làm hết sức."