"Ai da, nhìn mà xem! Còn dám bảo không có gì! Hai người bọn họ không phải đang đứng chình ình một chỗ đó sao? Giữa ban ngày ban mặt mà không biết ngượng à?"
Đám người vừa kéo đến, chẳng rõ đã đứng đó từ khi nào. Chỉ thấy Hứa Tri Vi, Hứa Lam Xuân và cả bà cụ Hứa đều mặt mũi hầm hầm, như thể đã chứng kiến được cảnh gì kinh thiên động địa.
Liễu Vân Sương vừa mới dỡ hàng xong, chưa kịp thở đã thấy bọn họ ào đến. Đúng là cái loại rảnh rỗi chuyên đi rình mò chuyện nhà người khác.
Lý Quốc Phong tức tối bước lên, giọng gằn từng chữ:
"Hứa Lam Xuân, cô ăn nói cho cẩn thận! Chúng tôi chỉ đang bàn công việc, chứ có làm chuyện gì khuất tất đâu mà vu vạ như thể bắt được quả tang vậy?"
Hứa Lam Xuân khịt mũi cười khẩy, giọng đầy mai mỉa:
"Vu vạ? Không lẽ tôi bịa ra được mấy lời đồn nhảm mà người ta đang rỉ tai nhau ngoài chợ? Ai mới là kẻ dựng chuyện, tự trong lòng anh biết rõ!"
Nghe đến đây, Liễu Vân Sương đã hiểu ra. Tin đồn kia hẳn đã truyền đến tai Tần Ngọc Lương. Không ngờ lại dám kéo cả nhà đến đây làm loạn.
"Đúng là đáng đời! Không biết giữ mồm giữ miệng, để người khác đâm bị thóc, chọc bị gạo giờ lại quay sang trách người ta?"
Vân Sương lạnh lùng buông lời, không chút khách khí.
"Chị cứ nhận đi, đừng quanh co!" – Hứa Lam Xuân hất mặt – "Chị kết hôn rồi mà còn qua lại với đàn ông khác, không xấu hổ à?"
Lý Quốc Phong vội vàng lên tiếng:
"Tôi đã nói rõ rồi! Tôi đến đây làm thuê cho nhà cô ấy, không có cái trò mèo gì ở đây hết! Đừng ăn nói hàm hồ!"
"Ôi, nghe kìa, 'Vân Sương'! Gọi thân thiết thế còn bảo không có gì à? Có đánh chết tôi cũng không tin!" – Cô ta châm chọc, giọng the thé.
"Tôi nói thật. Lừa cô thì tôi được cái gì? Cô nói gì thì cũng nên có đầu óc chút đi. Sự thật là sự thật, không phải cứ hở mồm là bẻ cong được đâu!"
Tình hình bắt đầu căng. Lý Quốc Phong rõ ràng không quen đôi co với đàn bà, càng nói càng lúng túng. Nhưng lần này bị lôi vào vũng nước bẩn này, anh chẳng thể ngồi yên.
Liễu Vân Sương đứng chắn trước mặt anh, ngẩng cao đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
"Thôi đi! Bớt giở trò kiếm chuyện lại. Đến nhà người khác bêu rếu thế đủ rồi, cút về đi!"
"Ơ kìa, sao thế? Chột dạ rồi à?" – Hứa Lam Xuân cười khẩy – "Không dám đối mặt à?"
"Cô nói gì thì nói, tôi chẳng thèm để tâm đến mấy lời hôi hám từ cái miệng của cô đâu!" – Vân Sương đáp gọn, hờ hững liếc cô ta một cái rồi quay người đi, coi như không tồn tại.
"Đồ mặt dày! Liễu Vân Sương, anh hai tôi ly dị chị là đúng! Để tôi nói chị biết, ngày mai ảnh đi xem mắt đấy! Cô gái người ta vừa trẻ, vừa đẹp, lại giỏi giang gấp mấy lần chị!"