"Mẹ ơi, mẹ đan cho tụi con cái gùi nhỏ đi, như vậy tụi con đựng rau được nhiều hơn!"
"Được thôi. Nhưng mấy nhánh mây này chắc không đủ, mai mẹ lên núi lấy thêm chút nữa."
"Mẹ khỏi cần đi! Còn dư đủ đan một cái mà. Mai bọn con về, tiện đường sẽ cắt thêm luôn. Mẹ cứ để để Tri Ý ở nhà, hôm nay con bé chạy mệt lử rồi."
Vừa nói, Tri Tình vừa kéo em gái vào lòng.
Liễu Vân Sương đứng bên cạnh, ánh mắt dịu lại. Cô thừa hiểu vì sao hai đứa cứ sốt sắng như vậy – sợ thỏ đói. Cái giống vật này mà đói thì vừa yếu vừa hay lăn ra ốm, chẳng khác gì trẻ nhỏ.
"Mẹ biết rồi. Nhưng đừng cố quá, rau nhà mình cũng còn, không nhất thiết phải hái nhiều rau dại đến vậy."
"Mẹ nấu cơm đi! Bọn con đói quá trời luôn!"
"Rồi, rồi, đi nấu ngay đây!"
Liễu Vân Sương mở gùi, lấy ra nắm rau răm non tươi mơn mởn – có nơi gọi là hành rừng hay tỏi rừng. Cô rửa sạch, thái nhỏ rồi xào chung với trứng. Hương thơm bốc lên thơm lừng cả gian bếp.
"Chà, nhặt sạch quá chừng. Tối nay ăn món này nha!"
"Vâng ạ!"
Việc bếp núc để Liễu Vân Sương lo, mấy việc lặt vặt khác đều do bọn nhỏ đảm đương. Tri Tình xách nước rửa tay cho các em, cô bé làm đâu ra đấy, khiến Vân Sương rất yên lòng.
Bữa tối đạm bạc mà đậm đà: cháo trắng nấu gạo mới, trứng xào rau răm, đậu muối xào thịt băm – đây là phần đậu muối cuối cùng trong nhà. Nhưng món được yêu thích nhất lại là dưa muối xào, ăn kèm cháo thì đúng là “ngon tới tận ruột gan”.
Cả nhà quây quần vui vẻ, ăn xong xuôi ai nấy đều thở phào. Có lẽ vì ban ngày vận động nhiều, nên đến đêm cũng ngủ yên giấc hơn hẳn.
Ban ngày, Liễu Vân Sương chăm rau, trông thỏ, thỉnh thoảng lại trông luôn cả con bé út. Hai đứa lớn thì gần như ngày nào cũng lên núi. Bọn trẻ con vốn thích chạy nhảy, tụi nó lại quen thêm vài đứa nhỏ trong đội, chơi đùa rất vui.
Vân Sương không cản, ngược lại còn khuyến khích. Tình bạn thuở nhỏ là thứ tình cảm trong veo, không toan tính. Cô nhớ lại kiếp trước – ba đứa nhỏ chỉ quanh quẩn bên cô, không bạn bè, không giao tiếp. Cuộc sống thu mình như vậy chẳng khác gì chiếc giếng khô.
Chiều rảnh rỗi, cô lôi vải ra may áo. Mớ vải Kiều Dịch Khất mang tới đủ màu đủ họa tiết – đỏ có, xanh có, cả vải kẻ cũng có – nhìn thôi đã thấy thích mắt.
Giờ ai trong nhà cũng có hai bộ quần áo mỏng. Nhưng sáng sớm và chiều tối vẫn còn lạnh nên tạm thời chưa mặc được.
Hứa Tri Ý đã ba tuổi, bắt đầu biết nói tròn câu. Con bé rất ngoan, ai nói gì cũng hiểu, còn biết phụ mẹ việc lặt vặt, suốt ngày lon ton bám theo Vân Sương như cái đuôi nhỏ.