Dạo trước, nhà họ từng cho cô một ít đậu với nấm, chuyện nhỏ vậy mà Liễu Vân Sương vẫn nhớ rõ mồn một trong lòng. Hai chị em nhà ấy rất ngoan, chỉ ngồi nghỉ chốc lát rồi cũng nhanh chóng về lại nhà họ Hứa. Khi thấy con gái mang về tận bốn hào, Đỗ Nhược Hồng không giấu được xúc động, trong lòng dâng lên bao nỗi niềm. Bà thầm nghĩ, cuộc sống của Vân Sương dạo này đã khấm khá hơn nhiều, nhờ đó nhà bà cũng được hưởng chút lộc trời ban. Xem ra, lựa chọn năm xưa của bà – dù từng khiến nhiều người dị nghị – lại hóa ra là đúng đắn.
"Mẹ ơi, chiều tụi con tính đi dạo một vòng trên núi, tối sang nhà thím Hai ăn cơm luôn nha mẹ!"
Hứa Tri Tâm vừa nói, vừa l**m môi thèm thuồng: "Bánh chẻo nhân cải với thịt lợn đó mẹ! Con thấy lúc cắt ra miếng thịt bự lắm!"
Đỗ Nhược Hồng nghe vậy, thở dài một hơi đầy cảm khái. Bánh chẻo nhân thịt… Đã bao lâu rồi bà không được ăn thứ đó?
Thật ra, nhờ có dịp ăn cơm cữ cùng Lâm Thanh Thanh, đời sống trong nhà dạo này cũng đã dễ thở hơn trước. Nhưng dù vậy, so với Liễu Vân Sương – người đã dọn ra ở riêng, tự thân gây dựng cuộc sống đầy đủ, không dựa dẫm vào ai – thì bà vẫn thấy mình kém hơn một bậc. Vừa ngưỡng mộ, vừa thầm mong ước cho con gái cũng có được một chỗ đứng vững chắc như vậy.
"Đi cho nhanh, tới đó thì lanh lẹ giúp đỡ thím Hai con nhiều vào, nghe chưa?"
"Biết rồi mà mẹ!" – hai đứa nhỏ vừa trả lời vừa lon ton xách giỏ chạy biến đi như gió.
Cùng lúc đó, Hứa Tri Tình và Hứa Tri Lễ cũng đã sửa soạn xong, bốn đứa trẻ hớn hở rủ nhau chạy một mạch lên núi. Trong nhà giờ chỉ còn Hứa Tri Ý, vẫn giữ thói quen ngủ trưa.
Sau khi kiểm tra lại chuồng gà và thỏ cho chắc chắn, Liễu Vân Sương xắn tay bắt đầu tưới nước. Đầu tiên là mấy luống rau trong sân, rồi đến chỗ trồng quanh nhà. Những khuất mắt người, cô đều lén dùng nước Linh tuyền – thứ nước quý giá mà không ai ngoài cô hay biết.
Cô còn đang tưới dở trước cửa thì nghe tiếng Đại Tráng sủa vang, liền biết có người về, vội chạy ra. Quả nhiên là Kiều Dịch Khất, tay xách một túi vải to tướng.
"Dịch Khất, các anh về rồi à?"
"Ừ, Vân Sương, mau ra xem cái này…"
Anh bước vào nhà, đặt chiếc túi xuống gian chính đúng lúc Hứa Tri Ý cũng vừa tỉnh dậy. Bé con liền lon ton chạy theo cha ra cửa. Bên ngoài, Khánh Tử và Hỉ Tử cũng vừa dừng xe đạp trước sân.
"Chị dâu, mau ra coi này!" – cả ba chiếc xe đạp đều chất đầy cây giống.
"Anh mang cây ăn quả về rồi sao?" – Vân Sương mắt sáng rỡ.
"Đúng thế! Có mơ ngọt, mận, anh đào, táo, cả hải đường nữa. Mà xem cái này nè…" – anh mở túi ni lông ra, lộ ra một đoạn cành nho xanh mướt.