Thế là không hiểu vì sao, hai người bên cạnh bắt đầu cãi nhau ầm ĩ.
"Thôi, thôi, chị gái, đồng chí Điền, đừng giận nhau mà!" – Liễu Vân Sương vội vàng đứng ra hòa giải, "Rau nhiều lắm, ai cũng có phần."
Trời ơi, bán rau mà như làm cán bộ tuyên giáo, phải khéo léo, dỗ từ người một.
"Thật buồn cười!" – Điền Mẫn giận dữ hất cằm về phía người phụ nữ kia.
Liễu Vân Sương không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo cô sang một bên. Hứa Tri Tình nhanh tay nhanh mắt, bắt đầu cân rau cho khách, xử lý tình huống rất gọn gàng.
"Đồng chí Điền, đừng giận. Còn nhiều rau mà. Có gì đâu ạ!" – Cô bé dịu giọng nói.
Thái độ mềm mỏng khiến Điền Mẫn nguôi ngoai ngay. Cô ta thở dài, chép miệng:
"Chị gái à, tôi không phải cố ý lớn tiếng. Mà là cái người kia nói chuyện quá đáng quá. Tôi đợi chị ở chỗ cũ nãy giờ rồi, thấy bên này đông nên mới mò qua xem thử."
"À, ra là vậy." – Vân Sương gật đầu. "Tôi đổi sang đây vì bên kia ít người qua lại quá."
"Rau lần trước ăn không ngon bằng rau của chị. Mấy người trong nhà đều khen. Tôi quay lại cũng vì vậy đấy!" – Điền Mẫn nói thật.
Liễu Vân Sương nghe xong thì khẽ cười. Cô biết trước sẽ có ngày này, nhưng không ngờ lại đến nhanh thế.
"Ôi, thế thì tốt quá rồi!"
"Vậy thế này nhé," Điền Mẫn hạ giọng, "Chị mà đảm bảo được chất lượng rau như hôm trước, thì mỗi ngày giao cho tôi một trăm cân cũng được."
"Một trăm cân á?" – Liễu Vân Sương suýt làm rơi cái rổ rau trong tay.
"Phải đó. Công nhân ở mỏ đá đông lắm, chừng đó mới đủ ăn thôi."
Trời đất ơi, nếu tính cả đơn của nhà ăn quốc doanh và bên đồn cảnh sát, thì mỗi ngày phải giao hơn hai trăm cân rau!
"Đồng chí Điền, không phải tôi không muốn, mà là… rau nhà tôi không đủ số lượng đó!" – Cô tỏ vẻ khó xử.
"Ơ nhưng… chị trồng tận năm sáu mẫu đất mà? Một trăm cân rau có gì khó?" – Điền Mẫn tròn mắt hỏi.
Liễu Vân Sương khẽ thở dài, lộ vẻ áy náy và dè chừng, như thể không muốn ai mất lòng.
"Tôi không giấu cô. Hôm qua có người tới tìm, tôi đã đồng ý giao cho họ một trăm cân mỗi ngày rồi. Số rau còn lại không nhiều lắm."
Mấy ngày nay thu hoạch chưa rộ, nếu cố quá thì lại mất uy tín với cả hai bên.
"Trời ơi! Lại bị người ta cướp trước rồi!" – Điền Mẫn giậm chân, "Chị ơi, chị cũng để dành cho tôi một ít đi. Trước đây tôi đúng là hồ đồ, chị đừng chấp nhé!"
Cô ta nói rất thật lòng, chắc chắn đã nghe không ít lời phàn nàn từ người khác. Dù sao mỏ đá là nơi lao động cực nhọc, ai chẳng muốn ăn rau ngon?
Cô đến tìm Liễu Vân Sương, có thể coi là một động thái hòa giải.