Thời buổi này, trên đường làng mấy khi có xe cộ. Nhiều lắm cũng chỉ là xe bò, xe lừa, miễn không lao xuống mương thì chẳng lo.
Cô cùng Kiều Dịch Khất cũng theo sau, đến chợ đã thấy Khánh Tử và Hỉ Tử đứng chờ sẵn. Người đông tấp nập, chợ náo nhiệt như ngày hội.
"Lão đại, chị dâu, bên này!" – Hỉ Tử gọi lớn.
Kiều Dịch Khất lập tức xuống xe, trò chuyện mấy câu rồi vẫy tay ra hiệu cho Trương Tùng lái máy kéo vào.
"Ôi trời, đây chẳng phải vị trí tốt nhất chợ sao!" – Liễu Vân Sương thốt lên.
Có lẽ hôm qua Kiều Dịch Khất đã sớm căn dặn, Khánh Tử và Hỉ Tử mới đến giữ chỗ từ tinh mơ. Đúng ngay đầu lối đi, khách vào chợ thế nào cũng phải ngang qua.
Anh nhanh nhẹn cùng mấy người dựng giá gỗ, bày biện. Chưa kịp xếp xong, đã có người tới hỏi:
"Ôi chao, dưa chuột đây à? Bao nhiêu một cân thế?"
Người hỏi là một phụ nữ trung niên, tóc cắt ngắn, quần áo gọn gàng, gương mặt tháo vát.
"Một hào một cân." – Kiều Dịch Khất dứt khoát trả lời, không hề ngập ngừng.
Liễu Vân Sương giật mình quay sang. Ở nhà, hai người chưa từng bàn bạc giá cả. Cô định để năm xu như ở trấn Thanh Dương, nào ngờ anh lại nói gấp đôi.
Người phụ nữ ấy lại chẳng do dự: "Không đắt, tươi thế này, cho tôi năm cân!"
Trong lòng Liễu Vân Sương vừa bất ngờ vừa kinh ngạc. Thì ra dân thành phố có tiền đến vậy!
Khánh Tử nhanh tay chọn đủ năm cân, vừa cân vừa cười: "Năm hào, vừa tròn, chị đi thong thả!"
Xong xuôi, cậu ta quay lại, đưa tiền cho Liễu Vân Sương: "Chị dâu, của chị đây!"
Cô theo phản xạ nhận lấy, lòng bỗng ngẩn ngơ. Rốt cuộc mình đến đây bán rau, hay chỉ để… ngồi thu tiền hộ mọi người?
Xung quanh khu chợ nhỏ, làng xã chen chúc, cạnh tranh buôn bán chẳng hề ít. Giá năm xu một cân rau đã coi là cao lắm rồi. Nhưng thành phố thì khác, hàng hóa đa phần chở từ xa về, người bán lẻ ít ỏi, ai có rau tươi ngon trong tay chính là nắm lấy vàng.
Kiều Dịch Khất khẽ cười, nói nhẹ như gió thoảng:
"Chất lượng rau của em, một hào một cân là quá xứng đáng rồi."
Liễu Vân Sương nghe mà tim như có lửa đốt, lập tức gật đầu, nhanh nhẹn bắt tay vào việc. Bao nhiêu rau củ, phải bày hết lên trước mới hút khách, còn lại thì bổ sung dần từ phía sau.
"Mời bà con cô bác ghé xem, ghé mua nào! Dưa chuột, cà chua, đậu đũa, cà tím, ớt xanh, ớt sừng tươi roi rói, giá rẻ bất ngờ đây!"
Chưa kịp xếp xong, Hỉ Tử đã rao to như hát chèo giữa chợ. Vân Sương còn chưa kịp nhăn mặt, khách đã ùn ùn kéo đến. Một người đàn ông mặc đồng phục nhà máy thép, dáng vẻ vội vã, chắc đang tranh thủ giờ đi làm. Người kia là phụ nữ trẻ, tay dắt bé gái chừng bảy, tám tuổi.
"Bán thế nào?"
"Một hào một cân, bác cứ chọn thoải mái, rau nào cũng vừa tươi vừa giòn."
Người đàn ông mua cà tím, gọn ghẽ sáu cân. Người phụ nữ chọn ba cân dưa chuột, thêm năm cân đậu đũa. Chỉ trong chốc lát đã được tám hào.
Lúc trước Vân Sương tính toán sơ sơ, cả ngàn cân rau chắc chỉ lãi được mấy chục đồng. Ai ngờ giờ bán một hào, số tiền thu về lại hơn trăm. Trong lòng vừa mừng vừa hoảng.