Nghe nói mấy đội sản xuất quy mô tương tự như chỗ mình đều phải có trường tiểu học riêng. Đội mình cũng đủ điều kiện rồi, nhiều người còn chạy đi xem xét cả." – Lý Nguyệt Lan vừa cười vừa khoe tin mới, mắt sáng rực như bắt được vàng.
Nghe vậy, trong lòng Liễu Vân Sương giật thót. Ở kiếp trước, quả thật chuyện này từng xảy ra, chỉ là vì Hứa Tri Ý rời đi sớm nên cô không để tâm. Không ngờ kiếp này lại rơi đúng vào năm nay.
"Vậy có nghĩa là, từ năm nay bọn trẻ có thể học ngay trong thôn rồi sao?" – cô hỏi lại, giọng xen lẫn ngạc nhiên và vui mừng.
"Đương nhiên rồi! Con trai lớn nhà em đến tuổi đi học rồi, nếu được học ngay tại thôn thì còn gì bằng. Không phải đưa lên thị trấn nữa, tiện hơn nhiều lắm!" – Nguyệt Lan đáp, nụ cười hớn hở như sắp trút được gánh nặng.
"Đúng rồi, chị Vân Sương, nếu chị không bận, chúng ta cũng đi xem thử đi. Nửa năm nữa, Tri Tình với mấy đứa cũng phải đến trường rồi."
"Được, đi xem một chút cũng tốt." – Vân Sương gật đầu. Trong lòng cô ngầm thở phào, nếu thật sự mở trường ở đây thì đúng là trời giúp, đám nhỏ đỡ vất vả hơn nhiều.
Cô dặn mấy đứa ở nhà trông cửa rồi cùng Nguyệt Lan đi đến nơi. Đến nơi, đã thấy Trương Trường Minh cùng mấy cán bộ đang chỉ tay bàn bạc. Xung quanh, người dân đứng vây vòng trong vòng ngoài, xì xào bàn tán không ngớt.
"Vậy thì quyết định ở chỗ này. Xây sáu gian: năm gian làm lớp học, còn lại làm văn phòng." – giọng Trương Trường Minh vang rõ mồn một.
"Đại đội trưởng, có cần xây thêm phòng ở cho giáo viên không?" – Kế toán Từ xen vào.
Trường Minh khoát tay, sớm đã tính toán kỹ: "Ban đầu học sinh ít, giáo viên cũng không nhiều. Một người có thể dạy mấy lớp, nơi khác vẫn làm thế cả. Năm gian làm lớp học, còn lại tận dụng làm chỗ ở cũng không sao. Sau này đông thì xây thêm."
Mấy người dân đứng xa xa nhìn, bàn tán rôm rả:
"Chị dâu, đại đội trưởng có nói nửa năm nữa được học không?" – Hồ Lan chen lên hỏi, lo lắng lộ rõ.
"Không nói gì cả, chị cũng sốt ruột lắm. Con trai thứ hai nhà chị cũng đến tuổi đi học rồi." – người phụ nữ đứng cạnh than vãn.
Đám đông càng lúc càng ồn ào. Nhà nào có con chuẩn bị đi học thì nôn nóng, nhà nào chưa có thì cũng hóng, ai mà chẳng nghĩ đến tương lai.
"Nghe nói xây năm gian lận, cũng không ít đâu."
"Nhưng mời được mấy giáo viên? Nếu không đủ thì lấy ai dạy?"
Câu hỏi ấy khiến nhiều người chột dạ. Thời này, trường tiểu học chỉ dạy Ngữ văn với Toán, giáo viên cũng chẳng cần học cao siêu gì. Nhiều nơi, học sinh cấp ba còn được gọi về dạy thay. Nhưng đại học thì khan hiếm, ai đỗ đều được phân công về thành phố hoặc nơi trọng yếu, vùng quê thế này chẳng bao giờ đến lượt.
Đúng lúc ấy, có người reo lên: "Đại đội trưởng đến rồi! Đến rồi!"
Cả đám lập tức chen lấn xô đẩy. Vân Sương cùng Nguyệt Lan cũng bị đẩy về phía trước.
Trương Trường Minh nhìn dân làng, giọng dõng dạc: "Trường học sẽ hoàn thành trong nửa năm tới. Về giáo viên, chúng ta sẽ tìm cách. Nhà nào có con đi học thì chuẩn bị về làng. Chi phí xây dựng lần này, tập thể lo hết, không ai phải bỏ ra một đồng."
"Ôi, thế thì còn gì bằng!"
"Đúng vậy, đại đội trưởng, anh làm việc này là tích đức cho chúng tôi rồi!"