Nhìn kỹ, món đồ kia quả thực tinh xảo khác thường. Trên mặt còn khắc hoa văn uốn lượn, cứ như ẩn chứa điều gì đó thần bí, mà Liễu Vân Sương nhìn mãi cũng chẳng hiểu nổi.
"Anh này, rốt cuộc đây là thứ gì? Sao lại to như vậy?"
Kiều Dịch Khất nheo mắt, giọng trầm xuống:
"Đây là đồ dùng để tế lễ. Là bảo vật hiếm có, ai có được nó thì coi như nắm giữ cả trời đất trong tay. Nếu bán đi, tiền tiêu ba đời mười đời cũng chẳng hết."
Nghe thế, Liễu Vân Sương khẽ rùng mình. Ở kiếp trước, cô từng thấy không ít kẻ đổi đời nhờ bán cổ vật. Nhưng cái kiểu “tiêu tiền ba đời không hết” thì cô chẳng bao giờ tin.
"Anh đừng nói quá. Chỉ một món này thôi mà đủ tiêu ba đời á? Em không tin đâu. Với lại, dù nó có quý giá thật, thì thử hỏi mấy ai đủ sức mua?"
Kiều Dịch Khất nhìn cô, ánh mắt như muốn cô đặt trọn niềm tin vào mình:
"Vân Sương, em tin anh đi. Sẽ có người mua. Anh chắc chắn."
Cô nhún vai, cười nửa miệng:
"Được rồi, em tin anh. Nhưng chuyện này em chẳng rành. Anh là người có chí lớn, em thì chỉ lo cơm nước, nuôi gà nuôi vịt. Còn chuyện tiền bạc to tát, em theo anh là được. Thôi, em ra ngoài xem mấy con gà thế nào. Nhanh hầm thì mới kịp ăn."
Cô xoay người bỏ đi. Anh cũng không ngăn, vì anh biết cô chưa tin, chuyện ấy vốn bình thường.
Vừa bước ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt Liễu Vân Sương lập tức tan biến. Trong lòng cô lặng lẽ thở dài. Vết thương lần này của Kiều Dịch Khất, chắc chắn có liên quan đến thứ bảo vật kia. Nếu thật sự muốn ở bên nhau, sau này tuyệt đối không thể liều lĩnh thêm nữa.
Thời buổi này, đất nước đang thay đổi từng ngày. Người có sức làm ăn thì chẳng sợ đói. Huống chi, cô còn biết trước tương lai, còn nắm trong tay Linh tuyền thần kỳ. So với những nguy hiểm rình rập, làm ăn chân chính mới là con đường chắc chắn nhất.
Chưa kể, phía bên kia còn nữ chính đang chờ đấu một trận. Cô cần thời gian, mà may thay, cô còn có vài năm. Thua keo này, bày keo khác, không vội.
Trong phòng, Khánh Tử và Hỉ Tử cũng đang hỏi chuyện.
"Cái gì? Lại là Nam Sơn hả? Lão đại, để em đi giết hắn!" – Hỉ Tử đập bàn cái rầm, mắt đỏ rực.
Khánh Tử hoảng hồn, vội kéo cậu ta xuống:
"Đừng có ngu xuẩn thế! Chuyện này không được gây thêm phiền phức."
Kiều Dịch Khất khoát tay, điềm tĩnh:
"Không cần. Nam Sơn bây giờ lớn mạnh nhanh lắm, không dễ nhổ cỏ tận gốc đâu. Nói nhỏ thôi, đừng để chị dâu và bọn nhỏ nghe thấy, lại lo lắng."
Từ ngày anh trở về, cuộc sống dần ổn định, chỉ khác là tình cảm giữa hai người ngày càng thân mật. Anh như cái bóng, đi đâu cũng bám theo cô.
Ngày nào cũng là chuỗi ngày "điên cuồng": rau trong vườn chín rộ, cách một hai ngày lại phải hối hả chở lên trấn bán. Ở nhà thì bận tối mặt với đống việc: tưới cây ăn quả, chọn giống rau để dành, phơi khô chỗ nào phơi được.
Mỗi lần tưới cây, cô đều cẩn thận, vì cô biết rõ, sang năm chính lứa cây này sẽ mang lại nguồn thu nhập khổng lồ.
Có hôm cô vừa ngẩng lên khỏi chậu rửa bát, Kiều Dịch Khất đã vòng tay ôm chặt từ phía sau. Cô giật mình đánh rơi cái bát, vỡ tan tành. Cả tối hôm đó cô tiếc mãi. Người này, càng ngày càng thích “quấn” lấy cô.
"Ngày mai mình gọi thêm vài người đến giúp nhé," cô vừa lau tay vừa tính toán, "dọn sạch khu vườn, rồi dựng giàn cho dưa leo, đậu đũa. Tiện thể gieo rau vụ thu luôn."