Kiều Dịch Khất nghiêm mặt, gần như gằn từng tiếng:
"Em nói thế là không được! Anh lấy vợ, sao lại để vợ phải bỏ tiền xây nhà? Thế chẳng hóa ra anh vô dụng à? Đây là trách nhiệm của anh, đừng có tranh. Hay là… trong lòng em có suy nghĩ khác?"
Anh vừa nói vừa nhìn cô bằng ánh mắt uất ức, như thể nếu cô phủ nhận, cả trời sập xuống.
"Không phải, em chỉ thấy…"
"Đừng thấy gì hết!" – anh cắt ngang, giọng kiên quyết – "Anh đã đưa tiền thì phải cầm. Lỡ anh sơ sẩy làm mất thì sao? Em có muốn để số tiền này rơi vào tay kẻ khác không?"
Liễu Vân Sương nghẹn lời. Cái kiểu ngang ngược pha lẫn cố chấp của anh, ai mà cãi lại được chứ.
"Anh nói vậy, em có khác gì chịu thua đâu."
"Thế thì tốt. Mau dọn đồ, còn phải đón xe, chậm chút là trễ."
Rõ ràng anh không muốn dây dưa thêm. Mà tính tình Kiều Dịch Khất, một khi đã quyết, chẳng ai lay chuyển được.
Nếu là loại đàn ông như Hứa Lam Hà, hẳn sẽ ngồi rung đùi chờ nhà gái gánh hết. Còn Kiều Dịch Khất, thẳng thắn bỏ tiền lo cho tương lai. Nghĩ vậy, trong lòng cô bỗng thấy ngọt ngào đến lạ.
…
Mấy ngày sau, chuyện xin đất tạm gác lại. Gia đình vội chuẩn bị cho kỳ thi vượt cấp của Hứa Tri Tình.
Đến hôm thi, Liễu Vân Sương đưa con đến trường. Trên hành lang, cô Kim đã đứng sẵn, cười chào:
"Tri Tình đến rồi à? Chị Vân Sương, chúng ta đi thôi."
"Dạ."
Ba người lên xe buýt. Vốn dĩ chỉ cần cô giáo đưa đi là được, nhưng Vân Sương không yên tâm, nhất định đi theo.
Khi vào làm thủ tục, cô Kim lo liệu, còn Vân Sương kiên quyết kè kè bên cạnh. Đến giờ thi, cả hai đứng ngoài cửa canh giữ.
Trong phòng, chỉ còn mình Hứa Tri Tình với hai giám thị.
"Chị Liễu, chị đừng lo quá. Với tình hình trước nay, Tri Tình sẽ vượt qua dễ dàng thôi." – cô Kim an ủi.
"Vâng, tôi không lo đâu."
Nói thì nói vậy, nhưng lòng cô cứ như lửa đốt. Có lẽ, đây chính là tâm trạng của bậc làm cha mẹ.
Ba tiếng đồng hồ, bốn môn thi. Cuối cùng cánh cửa mở ra.
"Tri Tình, con có khát nước không?" – Liễu Vân Sương vội vã hỏi.
Cô Kim bật cười:
"Haha, người ta vừa thi xong, ai cũng hỏi làm bài thế nào. Chị thì chỉ lo con bé khát hay muốn đi vệ sinh."
Cô đỏ mặt, không nói thêm. Hỏi gì thì cũng đã xong cả rồi.
"Mẹ, cô Kim, con thấy cũng ổn. Chỉ có một câu con không chắc lắm." – Tri Tình vừa nói vừa thảo luận ngay với cô giáo.
Cô Kim giảng giải rành rẽ, từng bước rõ ràng. Con bé nghe xong bừng tỉnh:
"Hóa ra còn có cách này nữa!"
Đúng lúc đó, một thầy giáo chừng hơn bốn mươi, dáng vẻ thư sinh, bước tới thông báo:
"Ôi chao, kết quả có rồi. Mời mọi người vào xem."
"Đi thôi, chị Liễu."
"Được!"
Trong phòng làm việc, các thầy cô đều cười niềm nở.
"Đây là em Hứa Tri Tình à? Đúng là ngoan ngoãn."
Nghe vậy, cô Kim liền bảo Tri Tình lễ phép chào hỏi, khiến mấy thầy cô càng thêm thiện cảm.
Một vị giáo viên lật tập giấy, mỉm cười: