Anh còn muốn mua ba chiếc giường. Một chiếc cho Liễu Phi Tuyết – chắc chắn em gái cũng sẽ thích kiểu trắng thanh nhã này. Một chiếc nữa dành cho Hứa Tri Tình. Riêng Hứa Tri Lễ thì không cần quá cầu kỳ, chỉ một chiếc giường gỗ vàng là đủ, con trai mà, khác con gái.
Trong lúc nhân viên đi tính toán, Liễu Vân Sương lại lặng lẽ nhìn chiếc tủ đầu giường nhỏ xinh. Hình bóng Hứa Tri Ý thoáng hiện trong tâm trí cô. Con bé còn nhỏ quá, chẳng nỡ để xa. Nghĩ kỹ, có lẽ vẫn nên cho nó ở cùng mình thì hơn. Hoặc chí ít cũng ngủ chung với Hứa Tri Tình một thời gian. Nhưng nghĩ đến cảnh con bé chui rúc chen chúc, tim cô lại nhói. Hay là… đặt riêng một chiếc giường nhỏ, cho nó nằm cạnh cô thêm hai năm nữa? Ý nghĩ ấy vừa lướt qua, nhân viên đã quay lại.
"Đồng chí, ba giường, sáu tủ đầu giường, một bộ sofa, một bàn trà, hai tủ thấp, một bàn ăn tròn kèm mười ghế, thêm một tủ rượu, hai bàn trang điểm… tổng cộng là bốn trăm sáu mươi sáu đồng."
"Sao đắt thế?!" – Liễu Vân Sương giật mình, gần như thốt ra ngay lập tức.
Con số ấy gần bằng lương cả năm của một công nhân, thậm chí còn vượt.
Nhân viên vội cười dỗ:
"Đồng chí, hàng ở đây đều là loại tốt, lợi nhuận vốn đã thấp lắm rồi. Hay là tôi tính tròn cho hai vị, bốn trăm sáu mươi đồng, bỏ luôn sáu đồng lẻ."
"Vẫn còn đắt quá…" – cô chau mày, quay sang nhìn Kiều Dịch Khất.
Anh vừa định nói "không sao" thì đã chạm phải ánh mắt cô, bèn đổi giọng ngay:
"Đúng là hơi cao. Cô bớt thêm chút nữa đi."
Hai người phối hợp như thể đã bàn sẵn. Mua bán số tiền lớn thế này, mặc cả là điều không thể thiếu.
Sau một hồi qua lại, cuối cùng họ chốt giá bốn trăm năm mươi đồng, lại còn được tặng kèm hai bộ bàn ghế nhỏ – vừa khéo để Hứa Tri Tình và Hứa Tri Lễ dùng làm bàn học.
Đặt cọc hai trăm đồng, số còn lại trả khi giao hàng. Cửa hàng còn cam kết đưa tận nơi, ngay cả về đội sản xuất Hồng Tinh cũng có thể chuyển đến.
Họ chỉ mua thêm một chiếc giường gỗ vàng cho Hứa Tri Lễ ở cửa hàng bên cạnh, thế là đủ.
Thấy trời còn sớm, hai người tranh thủ đi ăn trưa, rồi rẽ vào Cung Tiêu Xã.
"Vân Sương, chúng ta xem thêm đồ điện nhé. Sau này chắc chắn cần." – Kiều Dịch Khất lên tiếng.
Cô khựng lại. Nghĩ đến số tiền vừa tiêu, trong lòng thoáng dấy lên sự bất an.
"Hay thôi, để sau hẵng mua. Năm nay nhất định chúng ta kiếm được tiền, đâu cần vội."
Anh bật cười:
"Không sao, cứ đi xem trước. Biết mình muốn gì cũng tốt."
Thực ra, anh không định mua ngay ở đây. Cung Tiêu Xã vẫn còn chính sách tem phiếu, anh vẫn có thể nhờ người tìm đường khác để xoay xở. Quy định rườm rà giờ đã lỏng hơn, sao lại không tận dụng chứ?
"Vậy thì đi xem thử." – cô gật đầu.
Họ cùng bước lên tầng ba. Không gian nơi đây tĩnh lặng hơn hẳn, bày bán chủ yếu là đồ điện, kèm theo cả máy khâu, xe đạp.
Một nhân viên lập tức bước tới, lễ phép chào hỏi:
"Hai đồng chí muốn xem gì? Để tôi giới thiệu cho."
Thấy họ ăn mặc không tệ, lại có ngoại hình ưa nhìn, thái độ nhân viên bán hàng cũng khá niềm nở.
"Chúng tôi muốn xem tủ lạnh, máy giặt, radio và tivi."
"Nhiều vậy ạ? Mời hai vị theo tôi."
Người nhân viên vừa định dẫn họ đi xem hàng thì chợt có một cô gái xuất hiện.
"Anh Dịch Khất, đúng là anh thật, anh về khi nào thế?"
Liễu Vân Sương ngẩng lên nhìn, là một cô gái ngoài hai mươi tuổi.
Cô gái có vẻ ngoài thanh tú, nếu không phải giọng nói hơi nặng thì cô còn tưởng là người miền Nam.
"Đây là?"