Quả thật, chẳng ai ngờ lại gặp hắn ở đây. Liễu Vân Sương khẽ nhíu mày, lòng dấy lên cảm giác khó tả. Người đàn ông trước mắt không còn bộ dạng nhếch nhác như khi ở đội sản xuất Hồng Tinh. Quần áo gọn gàng, thậm chí còn mới tinh. Rõ ràng là được Từ Phượng Kiều chăm lo chu toàn.
"Chậc, đúng là xui xẻo. Ra ngoài mà không xem ngày, liền đụng phải thứ yêu ma quỷ quái." – Phi Tuyết nghiến răng, ánh mắt như muốn phóng lửa.
"Đúng đó, không khí đang trong lành cũng bị làm bẩn hết rồi." – Vũ Yên phụ họa, giọng mỉa mai.
Chị gái đã chịu đựng bao nhiêu năm khổ cực vì tên đàn ông này. Dù giờ đã ly hôn, cục tức ấy, hai cô em tuyệt đối không nuốt nổi.
Họ vừa quay lưng bỏ đi, Hứa Lam Hà bỗng gọi giật lại:
"Vân Sương, đợi đã!"
Hắn nhanh chân chặn trước mặt, ánh mắt đầy sốt ruột.
"Anh định làm gì? Đây là trấn Thanh Dương, không phải giường đất nhà anh đâu." – Vân Sương lạnh lùng, giọng băng giá.
"Đúng rồi đấy, còn định cướp đường à? Vừa hay tôi cũng muốn thử xem, liệu có đánh c.h.ế.t được anh không!" – Vũ Yên gằn từng chữ, sẵn sàng xông lên.
"Đủ rồi!" – Liễu Vân Sương vội vàng kéo em gái lại. Giữa chốn đông người mà đánh nhau, chắc chắn không ổn. Huống hồ, bây giờ Hứa Lam Hà là con rể nhà họ Từ. Cho dù Từ Phượng Kiều có lý trí đến đâu thì cũng sẽ bảo vệ hắn. Nhà họ Từ lại đông anh em, gây chuyện với họ chẳng khác nào rước họa vào thân.
"Không phải, các cô đừng hiểu lầm." – Hứa Lam Hà vội xua tay, mặt mũi lúng túng – "Anh chỉ muốn chào hỏi một tiếng thôi. Vân Sương… em thay đổi thật rồi."
Hôm nay cô mặc quần đen, sơ mi xanh lam, gọn gàng mà chững chạc, khác hẳn bóng dáng lam lũ năm xưa.
"Đương nhiên khác rồi." – Phi Tuyết lập tức đáp trả – "Rời khỏi anh, chị tôi mới sống được những ngày tốt đẹp. Cảm ơn tổ tiên nhà anh tám đời, ly hôn mới là quyết định sáng suốt!"
Lời móc thẳng thừng khiến Hứa Lam Hà nghẹn đỏ mặt, cúi gằm xuống. Hối hận dâng ngập, nhưng hắn chẳng thể nói thành lời. Mọi chuyện đã kết thúc, tất cả đã đổi thay.
Một lát sau, hắn thò tay vào túi áo, lấy ra năm đồng, run run đưa ra trước mặt Vân Sương.
"Vân Sương, số tiền này… em cầm lấy, mua gì đó cho các con."
Cả nhóm ngẩn ra, rồi bật cười khẩy. Năm đồng? Sau từng ấy năm bạc bẽo, giờ lại bố thí như ban ơn.
"Anh cất đi." – Liễu Vân Sương dõng dạc, ánh mắt như d.a.o sắc – "Tôi không cần. Và nhớ cho kỹ, tôi không chỉ ly hôn với anh, mà ba đứa con cũng đã đoạn tuyệt với anh rồi. Anh có gia đình mới, thì sống cho tử tế đi, đừng vượt quá giới hạn."
Mộng Vân Thường
Lời nói vừa như nhắc nhở, vừa như lưỡi d.a.o cảnh cáo.
"Anh biết… Vân Sương, xin lỗi. Trước kia là anh ngu dại, đã đánh mất em và ba đứa nhỏ. Giờ thì muộn rồi, mọi thứ không thể quay lại được. Anh sẽ không làm phiền em nữa." – Hứa Lam Hà cúi đầu, giọng nghèn nghẹn.
"Nhưng mà, trong người ba đứa nhỏ vẫn chảy dòng m.á.u của anh, chuyện này không thể phủ nhận. Cho con ít tiền cũng là trách nhiệm làm cha, em cứ nhận đi!"
Nói rồi, Hứa Lam Hà bước lên, định nhét tiền vào tay. Nhưng Liễu Phi Tuyết và Liễu Vũ Yên lập tức chắn trước mặt, kéo Vân Sương lùi ra sau.
Đúng lúc ấy, một bàn tay rắn chắc túm chặt lấy cổ tay hắn.
Hứa Lam Hà sững lại, ngẩng đầu lên — là Kiều Dịch Khất.
Nhóm đàn ông vừa rồi tách ra đi mua thịt, phải xếp hàng hơi lâu. Ai ngờ quay lại thì thấy cảnh tượng này.
"A—!" Hứa Lam Hà đau điếng, bật kêu một tiếng.
"Đồng chí Kiều, đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn cho mấy đứa nhỏ chút tiền thôi." Hắn vội vàng biện hộ, trong lòng biết rõ, bản lĩnh của Kiều Dịch Khất mình đã nếm đủ.
"Xì!" Kiều Dịch Khất hất tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng như d.a.o cắt. Anh bước đến chắn trước mặt Vân Sương, giọng dồn nén lo lắng:
"Sao rồi? Hắn có làm em bị thương không?"