Ông chủ Thẩm khẽ cau mày:
"Nhưng mà… tôi nhớ rõ, khi đó cô hoàn toàn tự nguyện. Sau đó tôi cũng đã đưa tiền cho cô. Nếu Tri Vi thực sự là con gái ruột của tôi, tôi sẽ không bao giờ bỏ mặc. Còn những chuyện khác… xin lỗi, tôi và cô vốn chẳng có quan hệ gì sâu đậm cả."
Câu nói ấy chẳng khác nào tạt gáo nước lạnh thẳng vào mặt Hứa Lam Xuân. Nhưng cô ta không chịu bỏ cuộc, lập tức vùng vằng, dáng vẻ như muốn ăn vạ ngay tại chỗ.
Ông chủ Thẩm nhanh chóng chen ngang, ngăn cơn tam bành của cô ta:
Mộng Vân Thường
"Được rồi, tôi biết những năm qua cô đã vất vả. Vì đã nuôi dưỡng con gái của chúng ta, tôi sẽ không để cô phải chịu uất ức thêm nữa."
Thẩm phu nhân bên cạnh cũng dịu giọng:
"Đúng vậy, chúng tôi sẽ sắp xếp bù đắp cho cô một phần. Nhưng bây giờ cô đã có gia đình riêng, những chuyện khác không tiện bàn ở đây. Hôm nay là ngày vui của Kiều gia và em gái Vân Sương, xin cô giữ thể diện cho mọi người. Chuyện này… để sau hãy nói."
"Không được! Sao có thể để sau được?" – Hứa Lam Xuân lập tức gào lên, đôi mắt đỏ ngầu. – "Tri Vi chính là con gái ruột của Thẩm Nhược Sơ! Tôi đã đợi anh ấy bao nhiêu năm, chẳng lẽ bây giờ anh chỉ buông một câu mà phủi sạch hết sao?"
Cảnh tượng chẳng khác nào một màn ăn vạ giữa chợ. Liễu Vân Sương nhìn mà thấy khó hiểu, không biết từ bao giờ Hứa Lam Xuân lại trơ trẽn đến mức này, ngay cả bộ dáng giả vờ cũng chẳng buồn giữ nữa.
Thẩm phu nhân mỉm cười áy náy, xoay người nói với Vân Sương:
"Xin lỗi em, Vân Sương. Đột nhiên lại xảy ra chuyện riêng của gia đình, phiền em cho chúng tôi mượn tạm một gian phòng để nói chuyện."
Bà Ba thấy thế thì vội vàng chen vào:
"Nhà Vân Sương là phòng cưới, hôm nay không tiện. Nếu vị này không chê, mời sang sân sau nhà tôi, ở đó nói chuyện thì được."
"Được, vậy cảm ơn bà cụ đã giúp đỡ." – Thẩm phu nhân gật đầu.
Bà Ba liếc mắt ra hiệu với Vân Sương, sau đó dẫn cả nhóm đi về phía sân sau. Khánh Tử và Hỉ Tử cũng nhanh chóng trấn an mọi người, mời tiếp tục ăn uống, tránh để bữa tiệc mất vui.
Liễu Vân Sương trở vào phòng, thay một bộ đồ giản dị hơn nhưng vẫn giữ sắc đỏ tươi. Biết rằng chuyện bên kia chưa yên, cô và Kiều Dịch Khất quyết định sang đó xem tình hình. Một là vì ông chủ Thẩm và Thẩm phu nhân đến dự hôn lễ là nể mặt vợ chồng họ, không thể bỏ mặc. Hai là nếu thật sự ầm ĩ ở sân sau, bà Ba lại phải chịu liên lụy, họ không thể khoanh tay.
Kiều Dịch Khất nắm tay vợ, ánh mắt dịu dàng:
"Em xem đi, em nói chẳng sai chút nào. Không ngờ ông chủ Thẩm lại thật sự là cha ruột của Hứa Tri Vi. Nhà họ Hứa… phen này chắc chắn loạn lên."
"Ừ, chúng ta mau sang xem. Đừng để đến lúc có chuyện rồi lại phiền đến bà Ba."
"Đi thôi." – Anh khẽ gật đầu, kéo tay Vân Sương đi thẳng sang sân sau.
Nhưng tình hình lại chẳng giống như họ tưởng. Ông chủ Thẩm thừa nhận khả năng Hứa Tri Vi là con mình, nhưng có Thẩm phu nhân ở đây, ông không tiện khẳng định ngay, liền nói phải đi xét nghiệm m.á.u để chắc chắn. Đó cũng coi như một kiểu giám định cha con, dù thời buổi này còn rất xa lạ, chưa mấy ai nghe qua.