Cô ta dám đứng đó chất vấn trắng trợn trước mặt cô, đúng là mặt dày không biết xấu hổ. Lời lẽ cay nghiệt đã đến miệng, Liễu Vân Sương chẳng thèm nể nang nữa.
"Cô có biết xấu hổ không hả? Tôi đã nói không có là không có! Giờ lục tung cả nhà ra không tìm thấy lại quay sang đổ cho tôi giấu đi? Cô muốn cái gì nữa, lên trời chắc?"
"Chắc chắn chị đã giấu rồi! Đó là tiền của tôi, tôi còn phải chuẩn bị đồ cưới!"
Vừa dứt lời, Hứa Lam Xuân lại vươn tay định kéo cô.
Liễu Vân Sương đã nhịn quá lâu, cái miệng trơ tráo này đưa tới tận cửa, nếu không vả cho một cái thì đúng là uổng công cha sinh mẹ đẻ.
“Chát!” — một cái tát dứt khoát vang lên. Hứa Lam Xuân lảo đảo, ngã lăn ra đất.
"Ối trời ơi! Con gái yêu của tao! Con đ* thối tha, tao phải giết mày!"
Bà cụ Hứa thấy con gái bị ăn tát thì cuống cuồng nhào tới, lộ rõ bộ mặt thật.
Nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị bà chủ nhiệm phụ nữ cùng mấy người trong đội kéo lại.
"Bà Hứa, bà định làm gì? Mọi người đều thấy rõ ràng rồi. Chính Hứa Lam Xuân là người động tay trước, người ta chỉ tự vệ thôi."
"Tự vệ cái gì chứ! Con tôi ngã rồi kia kìa, còn cô ta thì có sao đâu!"
Lưu Tú Trân chẳng phải loại dễ bắt nạt, ngày nào cũng phải đối phó với những người như bà cụ này.
"Bà đừng có giở trò ăn vạ ở đây. Quần chúng đều sáng mắt cả. Nếu bà không muốn sống yên ổn thì ra đội bộ mà ở!"
May mà có cán bộ công xã đứng ra, nếu không thì chuyện này cũng chẳng dễ dàng gì bỏ qua.
Bà cụ Hứa giờ chẳng dám làm loạn nữa, vội vàng đỡ con gái dậy.
Liễu Vân Sương lúc này đứng thẳng người, lạnh lùng nói:
"Thôi được rồi, nếu nhà tôi không có gì thì các người thực hiện lời hứa đi. Để mọi người tới nhà cô ta lục soát xem thế nào."
"Soi gì mà soi! Mày nói là soi thì là soi chắc!" — bà cụ Hứa hét lên.
Nhưng lần này Liễu Vân Sương mặc kệ, muốn nói gì thì nói, cô vẫn kiên quyết quay sang đại đội trưởng:
"Đại đội trưởng, ban nãy đã nói rõ ràng rồi. Nếu đồng chí Hứa Lam Xuân có giác ngộ cao như vậy thì chúng ta phải tôn trọng ý nguyện của cô ta. Nhờ chủ nhiệm Lưu đi cùng tôi, cũng mong anh cho hai người đi theo để đảm bảo an toàn cho con tôi."
Trương Trường Minh gật đầu đồng tình. Chuyện này náo loạn đến mức này, không xử lý cho rõ ràng thì không yên.
"Đi thôi. Phải cho mấy người này một bài học!"
Bà cụ Hứa giẫm chân la lối ở phía sau, nhưng chẳng ai quan tâm tới mụ ta nữa.
Cả đám người ùn ùn kéo nhau sang nhà họ Hứa.
Hứa Tri Vi đứng bên, mặt mày nhăn nhó, lẩm bẩm:
"Đều tại bà ta, cứ thích ra vẻ. Giờ thì hay rồi, vòng vàng không thấy, còn kéo nguyên đám đó về nhà!"
...