13.
Con gái òa khóc, nghẹn ngào nhưng đầy oán trách:“Mẹ, mẹ nói thật đi! Mẹ làm tất cả những chuyện này… chẳng phải là để sau này dồn hết tiền cho em trai con sao?”
Nó chỉ thẳng vào mặt tôi, gào lên:“Mẹ là người mẹ tệ nhất trên đời! Trong lòng thì lúc nào cũng thiên vị con trai, vậy mà ngoài mặt cứ ra vẻ công bằng, giả bộ ‘con nào cũng như nhau’.”
“Nếu mẹ dám thừa nhận mẹ thiên vị con trai, thì từ nay con sẽ không bao giờ đòi mẹ một xu nào nữa!”
Thằng con trai nghe vậy thì ngẩn người, cuối cùng tức tối cãi lại:“Chị Tần Như Ý, chị đúng là được lợi thì có! Bao giờ mẹ tiêu cho chị nhiều hơn em một đồng chưa? Ngay cả chuyện chị đến tháng hằng tháng, bao nhiêu năm tiền băng vệ sinh cộng lại cũng thành cả đống tiền, mẹ vẫn phải lo cho chị!”
Con gái uất hận đến cực điểm, nghiến răng:“Nếu không thiên vị con trai thì tại sao mẹ nhất quyết phải sinh thêm? Thà chịu phạt tiền cũng phải sinh, chẳng phải vì muốn có con trai sao?”
Câu hỏi này nó đã hỏi tôi không biết bao nhiêu lần. Trước đây tôi luôn tránh né, nhưng lần này, tôi quyết định nói thẳng.
Giọng nó rất lớn, nhưng tôi đã đè tiếng nó xuống bằng giọng cứng rắn, sắc lạnh:“Chẳng lẽ không thể là vì mẹ với bố con yêu thương nhau quá nhiều sao?”
“Chẳng lẽ không thể là vì chúng tôi không nỡ bỏ đi một sinh mệnh đã đến với gia đình này sao?”
“Ai nói với con là chúng tôi bị phạt tiền? Nhà ta là hộ nông, có một con gái rồi thì chính sách lúc đó hoàn toàn cho phép sinh thêm đứa thứ hai.”
“Bạn tự hỏi lương tâm mình đi — tôi có thật sự thiên vị không?”
Tôi định rời khỏi trường quay thì con trai vội vàng đuổi theo, nói hớt hải:“Mẹ, con vô tội mà. Mẹ có thể không thèm để ý đến chị ấy, nhưng đừng bỏ mặc con được không? Mai này con còn phải cưới vợ, nhà cửa với sính lễ, nếu mẹ không lo cho con thì bảo con đi trộm hay đi cướp à?”
“Con biết mà, xã hội này khắt khe với đàn ông lắm, bố mẹ nhà ai…”
Chưa để nó nói hết, tôi đã tát cho nó một cái. Tôi nói:“Không ai bắt con phải truyền giống cả. Nếu con cưới không nổi thì đi làm rể. Con là đàn ông, nhưng có gì ghê gớm đâu — đừng có ăn chắc mặc định mình được ưu ái.”
14.
Buổi hòa giải kết thúc trong dang dở.Nhưng trên mạng, người ta vẫn tiếp tục bàn tán, mỗi người một ý.
Có rất nhiều bình luận cho rằng tôi quá tuyệt tình:“Tôi đã nhìn thấy trước mắt cảnh một bà già bảy tám chục tuổi khóc lóc cầu xin con cái nuôi dưỡng. Lúc ấy lại sẽ có câu cửa miệng ‘Dù mẹ có làm gì sai thì mẹ vẫn là mẹ của các con’. Thứ lời lẽ đó nghe mà phát chán. Làm cha mẹ bao giờ mới hiểu: sinh ra chưa phải là ân huệ, nuôi dạy và nâng đỡ mới là ân huệ thật sự.”
Có người khác thì than thở:“Làm cha mẹ giống như con lừa bị xỏ vào cái ách, quay mãi trên cối xay. Đi làm đã mệt, còn phải sinh con đẻ cái. Khó khăn lắm mới tới lúc nghỉ hưu lại tiếp tục trông cháu, một đời cứ thế mòn đi. Nếu may mắn sinh được đứa con có hiếu thì khi chết còn có mồ mả tử tế; nếu gặp phải đứa bất hiếu thì đến chết cũng chẳng ai chôn. Đẻ con làm gì, tôi sinh ra là để sống cuộc đời của mình, không phải làm trâu làm ngựa cho ai.”
Rồi cũng có người phản bác:“Con cái sinh ra là tờ giấy trắng. Chúng bất hiếu, chẳng lẽ cha mẹ không có phần trách nhiệm?”
Có người phẫn nộ:“Mới 20 tuổi, đại học còn chưa tốt nghiệp đã mặc kệ con, vậy mà cũng gọi là cha mẹ? Loại cha mẹ này không xứng đáng sinh con.”
Người khác phản biện:“20 tuổi còn nhỏ à? Tao 20 tuổi đã là trụ cột gia đình. Bọn mày sinh ra trong thời sung sướng, cưới vợ cưới chồng đòi nhà đòi xe đòi sính lễ. Bọn tao ngày xưa một gian nhà đất nện vẫn sống được!”
“Bảo chúng tao không xứng đáng làm cha mẹ, thế thì mày soi đèn mà tìm đường đầu thai vào nhà giàu đi. Không tìm được nơi tốt để đầu thai thì đừng đổ lỗi cho chúng tao không nâng đỡ.”
“Cái gì cũng đổ lên đầu cha mẹ chỉ vì họ sinh ra mày?”
“Người nghèo không được sinh con à? Thế nghèo tới mức nào mới không được? Phải có bao nhiêu tiền mới được gọi là ‘xứng đáng’ sinh con? Tại sao cứ so với người giàu hơn mà không so với người khổ hơn? Người ta chỉ có lòng tham vô đáy chứ làm gì có chuyện ‘xứng hay không xứng’.”
“Thời buổi khác rồi. Lúc bọn tao làm con, ‘công sinh thành dưỡng dục’ lớn hơn trời. Đến khi bọn mày làm cha mẹ thì ‘sinh’ không còn là ân mà là tội. Bọn mày sinh ra tao thì bọn mày phải nuôi tao suốt đời.”
“Khốn nạn, luật pháp còn quy định không được giết con. Chứ nếu giết con không phạm pháp…”
Bên dưới có người cảnh báo:“Cẩn thận kẻo bị mời lên phường uống trà đấy.”
Có người lại than thở:“Cha mẹ đời trước chẳng bao giờ hiểu nỗi khổ của thế hệ chúng ta. Họ chỉ nghèo vật chất, còn chúng ta vừa vật chất vừa tinh thần đều đè nặng. Nói sao cho họ hiểu được?”
Lập tức có người phản bác:“Khổ cái gì mà khổ? Trước kia một ngày không lao động thì chết đói. Còn bây giờ, có người nằm dài cả năm cũng vẫn sống phè phỡn.”