5.
10 giờ tối, Cố Thành về nhà.
Trông anh ta mệt mỏi, mặt mày u ám.
Tôi cố ý hỏi: “Anh trúng số chưa?”
Anh ta cáu kỉnh: “Trúng cái đầu ấy! Đừng làm phiền tôi. Tại sao người ta trúng hoài mà tôi không trúng? Tôi mua suốt 10 năm rồi, cũng nên đến lượt tôi chứ!”
Tôi thầm cười trong bụng: “Có người trúng thật à?”
“Trúng tận 50 triệu đấy, ngay tại thành phố mình luôn. Nếu là tôi trúng thì…”
Anh ta đang định tuôn ra cả tràng, may mà kịp cắn lại.
Tôi biết rõ đoạn sau thế nào rồi. Mấy dân chơi vé số truyền tai nhau câu chuyện đó cả chục lần.
Khác nhau là, người ta chỉ đùa, còn kiếp trước của anh ta làm thật.
Không khí lúc này không hợp để nói tiếp, anh ta bèn chuyển hướng sang mắng tôi: “Cô xem cô đấy, Lâm Vãn, thầy còn bảo cô vượng phu, có vận phát tài, tôi thấy toàn là vớ vẩn! Mười năm rồi, cô chọn số nào cũng chẳng trúng nổi cái giải an ủi!”
Giờ phút này, anh ta chẳng khác gì con linh cẩu bị sư tử giật mất con mồi – vừa gào vừa nhục nhã.
Anh ta càng tức, tôi càng hả hê, hưởng thụ vài giây khoái cảm từ cơn tuyệt vọng của anh ta.
Tôi đáp lại bằng giọng mỉa mai: “Thì ai bảo anh tin? Tôi có phải thần Tài đâu!”
“Nổi điên với tôi làm gì? Có lần nào tôi chủ động bảo anh mua đâu, chẳng phải toàn anh năn nỉ tôi đưa số sao? Bao nhiêu tiền đốt vào mấy cái vé số ấy, tôi còn chưa thèm tính với anh đấy. Vậy mà còn trách móc à? Nếu giỏi thì từ giờ đừng có mua nữa.”
Mặt anh ta đỏ bừng: “Hừ! Tin cô chẳng bằng tin con heo! Đúng là bị ma xui quỷ khiến!”
“Vậy tốt, sau này đừng phí tiền nữa, cũng đỡ nhức đầu.”
Cố Thành bị tôi nói cho câm nín, tức giận ném áo khoác lên ghế salon.
Ở ngoài không thuận, về nhà cũng bị bật, anh ta tức gần phát điên.
Tôi mặc kệ, tự lo vệ sinh cá nhân.
Một lúc sau, anh ta xách chăn vào phòng rồi vác luôn ra sofa nằm.
Tôi cười thầm. Tốt, như vậy càng hay.
Cố Thành, bây giờ anh chưa vui cũng chẳng sao, vì từ mai trở đi – anh không có ngày nào được vui nữa đâu.
Chúng ta rồi sẽ rõ!
6.
Sau một đêm im lặng, cả hai tỏ ra như đã nguôi giận, cố gắng giữ vẻ hòa thuận bề ngoài.
Ăn sáng xong, lúc Cố Thành chuẩn bị ra cửa, tôi còn buôn chuyện vu vơ: “Cổng khu mình sầu riêng đang giảm giá đấy, rẻ lắm. Hôm qua em mua cho Đồng Đồng một trái, tối qua anh không ăn, chiều về nhớ ăn miếng nha.”
Anh ta bực mình: “Tôi không thích ăn. Sầu riêng đắt vậy, hai mẹ con cô ăn đi. Chiều có về được hay không thì tùy lịch.”
Tôi mỉm cười: “Ừ, vậy anh nhớ nhắn tin cho em.”
Quả nhiên, gần cuối giờ làm việc, tôi nhận được tin nhắn từ Cố Thành:
【Vợ à, anh phải tăng ca, về trễ nhé.】
Tôi đáp lại gọn gàng:
【Ừ.】
Thu dọn đồ xong, tôi thay một bộ đồ mới, đội thêm mũ rồi ra ngoài.
Gọi xe, tôi đến thẳng khu chung cư mà Mặc Tiểu Nhã đang ở.
Lần trước, khi Cố Thành đưa tôi về, nói là “tiện đường” chở cô ta – tôi đã nhớ rõ khu cô ta xuống xe, chỉ là chưa rõ tòa nào.
Khu này cũng cũ kỹ, cổng vào chỉ để làm cảnh, bảo vệ cũng chỉ đứng cho có.
Tôi lén lút chui vào, núp sau một gốc cây cảnh to, chờ đúng người xuất hiện.
Khoảng mười phút sau, xe của Cố Thành xuất hiện.
Vừa vào cổng, thấy chỗ đậu trống là anh ta ghé ngay.
Lúc bước xuống, tay anh ta xách một túi nhựa – bên trong là một trái sầu riêng nặng trĩu.
Tôi thầm cười lạnh. Biết ngay mà.
Con gái có sầu riêng ăn thì “con trai cưng” bên ngoài càng phải có!
Sáng tôi không kích động anh ta, là để chừa chuyện này cho tối nay.
Giờ đây, với tôi – thời gian là vàng, từng phút giây đều phải tận dụng.
Cố Thành rẽ vào lối bên trái, tôi hoà vào dòng người, âm thầm bám theo phía sau.
Không đi xa, tôi đã thấy Mặc Tiểu Nhã – bụng bầu vượt mặt – dắt theo một bé trai đi về phía anh ta.
Vừa nhìn thấy anh, đứa bé đã reo lên “Ba ơi!” rồi lao vút tới.
Cố Thành quỳ xuống, đặt sầu riêng xuống đất, ôm đứa bé lên cao rồi ôm siết vào lòng, hôn tới tấp.
Mặc Tiểu Nhã đứng bên, xoa bụng bầu cười ngọt lịm.
Sau đó, Cố Thành tay xách sầu riêng, tay khoác eo Mặc Tiểu Nhã, theo sau là cậu con trai nhảy nhót dẫn đường vào nhà.
Một khung cảnh ngọt ngào như truyện tranh: vợ mang bầu, con trai dắt tay, đón người chồng vừa tan làm trở về.
Nhìn từ ngoài, ai chẳng xuýt xoa: hạnh phúc quá!
Nhưng với tôi – cảnh tượng này phải được khắc sâu, phải trở thành đòn đánh trời giáng vào mặt Cố Thành.
Vì vậy, nó đã sớm bị tôi ghi hình lại bằng điện thoại.
Ngay khi thấy đứa bé chạy tới, tôi lập tức núp sau gốc cây to, bật chế độ quay lén – chuẩn bài!
Tôi quá thông minh, suýt nữa vỗ tay khen chính mình.
Xác định được tòa và căn hộ họ ở, tôi ngồi lên chiếc ghế đá trong bóng râm, bắt đầu chờ thời.
Tôi không định bắt quả tang ngay hôm nay.
Tôi sẽ đánh từng đòn riêng rẽ – từng cú đều trí mạng.
7.