4.
Tôi cùng cha đứng ngay cửa khách sạn, thân tự tay mời toàn bộ khách khứa nhà họ Tống cùng những vị đại lão sang nhà hàng tư đối diện dùng bữa.
Bàn tiệc vừa dọn ra, tôi nâng ly đi từng bàn chào hỏi, kính rượu, thay mặt gia đình nói lời xin lỗi. Mỗi người trước khi rời đi, tôi đều chuẩn bị một phần lễ vật quý giá.
Kết quả, ai nấy đều cười ha hả, rời bàn trong tâm trạng vô cùng hài lòng.
Có người cảm thán khen ngợi cha tôi:“Ông Tống, ông dạy con gái giỏi thật đấy. Còn trẻ mà làm việc đã dứt khoát, có thủ đoạn, có khí phách. Tương lai e rằng còn hơn cả cha.”
Cũng có người cười mỉa:“Nhà họ Hứa lần này mất mặt rồi. Lão Hứa lão gia uy danh một thời, vậy mà lại sinh ra một đứa cháu làm trò nực cười thế này.”
Còn có mấy vị trưởng bối quen biết từ nhỏ, nhìn tôi mà gật gù:“Chiêu Nhiễm, từ nay có ủy khuất gì, cứ nói. Các chú, các bác sẽ đứng sau lưng con.”
…
Trận chiến hôm nay, tôi đánh quá đẹp.
Không chỉ lấy lại mặt mũi cho bản thân, mà còn khéo léo xoay chuyển cục diện, giành lấy sự ủng hộ từ những nhân vật có tiếng trong giới. Sau này nếu phải đối đầu nhà họ Hứa, tôi đã có sẵn lý do đường hoàng.
Khi về đến nhà, toàn bộ giấy tờ bồi thường, văn bản chuyển nhượng cổ phần đều đã được đưa đến.
Phải nói, Hứa lão gia vẫn là người làm việc gọn gàng, dứt khoát.
Năm đó tôi ra tay giúp nhà họ Hứa, hoàn toàn là vì kính trọng ông ấy. Một thời từng là nhân vật hô phong hoán vũ trong thương giới.
Đáng tiếc, ông vùi mình trong công việc, con trai lại chẳng ra gì, đám cháu thì tuổi nhỏ nông cạn, khiến cơ nghiệp huy hoàng dần suy tàn.
Mẹ nhìn tôi, giọng đầy thương xót:“Con gái của mẹ, chắc con khó chịu lắm đúng không?”
Cha thì lại bật cười, ánh mắt tràn đầy ý vị:“Khó chịu gì chứ? Ăn cơm tối nay suýt nữa còn cười ra tiếng. Người nên đau đầu là Hứa Đình Thâm kìa. Hôm nay bồi thường một khoản khổng lồ, lại thành trò cười trong giới. Vị trí thừa kế e rằng cũng lung lay rồi.”
Tôi giơ ngón cái, cười ranh mãnh:“Ba vẫn là hiểu con nhất. Đàn ông có gì hay ho, đâu bằng kiếm tiền và làm lớn sự nghiệp.”
Mẹ bị hai cha con chọc đến bật cười:“Xem ra là mẹ lo thừa thật rồi.”
…
Chưa kịp ra tay đối phó Hứa Đình Thâm, tập đoàn của anh ta đã lao dốc không phanh.
Cổ phiếu giảm mạnh, khắp mặt báo đầu trang đều đăng tin, không một chỗ nể mặt.
Có lẽ vì không muốn đắc tội nhà họ Tống, nội dung đưa tin gần như đều đang tâng tôi lên tận mây xanh — từ học vấn, kinh nghiệm, năng lực, nhan sắc cho đến tài sản, tất cả đều được ca ngợi là xuất chúng. Thậm chí còn khẳng định tôi đối diện chuyện tình cảm cũng dứt khoát, “buông được thì buông”.
Ngược lại, Hứa Đình Thâm bị mắng thẳng thừng: “não toàn lỗ hổng”, “não tình yêu che mờ lý trí”, “ngu xuẩn trong quyết sách”… Bao nhiêu sai lầm trong quá khứ đều bị lôi ra phơi bày, chẳng khác nào lột trần anh ta chỉ là một gã tầm thường.
Ngay cả lý lịch của Chu Thiến Thiến cũng bị đào bới tận gốc, lời lẽ châm biếm không hề kiêng dè, chẳng tìm được lấy một điểm tạm gọi là xứng.
Kết bài của tờ báo càng cay nghiệt: “Lợn rừng vốn không ăn nổi gạo ngon. Hứa Đình Thâm biết rõ mình trèo cao không nổi, nên đành chọn một mối ‘môn đăng hộ đối’ mà thôi.”
Đọc mà tôi thấy sảng khoái vô cùng, nụ cười còn chưa kịp tắt thì điện thoại rung lên.
Hứa Đình Thâm gọi đến, giọng khàn khàn, vừa mệt mỏi vừa chứa đầy giận dữ.
“Tống Chiêu Nhiên, chuyện báo chí với cổ phiếu có phải do cô giở trò không?!”
Ở đầu dây bên kia, giọng Hứa Đình Thâm đầy lửa giận.
Tôi bật cười khinh miệt:“Anh à, tôi bây giờ còn đang bận kiểm kê đống tiền bồi thường của anh đây, lấy đâu ra rảnh mà đi đối phó nữa?”
Anh ta gần như gào lên:“Nếu không phải cô thì là ai?! Tôi đã bồi thường cho cô từng ấy tiền, giao cả dự án lớn, hôn sự này cho dù tôi có lỗi cũng coi như bù đắp rồi. Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Khóe môi tôi cong lên, nụ cười lạnh lẽo như dao cắt:“Hứa Đình Thâm, coi như tôi nể mặt đống bồi thường đó mà nhắc nhở anh một câu: cái bà mẹ kế mà anh luôn tin tưởng ấy, không hề phải loại dễ đối phó đâu.”
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy, không cho anh ta cơ hội gào thêm nửa chữ.
Ngẫm lại mà buồn cười — trước kia anh ta còn coi như thông minh, vậy mà từ lúc đắm chìm trong thứ tình yêu rẻ tiền kia liền trở thành kẻ ngu ngốc đến thảm hại.
Đúng là tình cảm làm con người ta mụ mị. Không sai một chữ.
5.