5.
“Tâm Tâm, đừng làm loạn nữa.”
Tôi ngờ vực tai mình. Kẻ làm loạn chẳng phải đôi vợ chồng kia sao? Tại sao thành ra tôi?
Ngay trước mặt bao người, Ôn Thành vẫn còn muốn PUA tôi.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần nói chuyện, anh đều tìm ra lỗi sai để hạ thấp tôi, sau đó mới tỏ vẻ rộng lượng ra tay giúp đỡ.
Qua hết lần này đến lần khác, tôi dần trở nên yếu đuối, làm gì cũng chần chừ, thiếu quyết đoán.
Rồi anh ta sẽ lại xuất hiện, đưa lời khuyên, để trong lòng tôi in sâu một dấu khắc: Anh ấy sẽ giải quyết mọi chuyện thay tôi.
Kiếp trước, anh làm rất thành công.
Nhưng bây giờ, tôi không muốn bị điều khiển nữa.
“Anh, sao anh có thể nói em như vậy chứ! Em đang giúp anh đó! Em chịu đựng được cảnh bị họ đẩy ngã, nhưng không chịu nổi cảnh họ coi anh như trò hề!”
Tôi cắn chặt môi, gượng ra vẻ tủi thân, chau mày nhìn anh ta.
Khóe mắt tôi, đã thấy cha mẹ đang đi về phía này.
“Các người đang làm gì vậy?”
Cha tôi lăn lộn thương trường nhiều năm, đi đến đâu cũng được kính nể.
Nhưng người đàn ông kia chẳng hề kiêng dè:
“Chính ông là người đã nuôi con tôi hơn hai mươi năm chứ gì? Nuôi cũng khá đấy, nhưng giờ phải trả lại cho chúng tôi thôi. Chúng tôi không cần gì khác, chỉ cần giao công ty cho con tôi là được.”
Cha tôi giận dữ, nhưng chưa kịp mở miệng, Ôn Thành đã hét lớn:
“Cút cho tôi!”
Đôi vợ chồng kia lập tức sững sờ, vẻ mặt như không tin nổi tai mình.
Ngay cả tôi cũng giật mình. Đây chẳng phải cha mẹ ruột mà Ôn Thành luôn khắc khoải mong nhớ ư? Giờ đoàn tụ rồi, sao lại ầm ĩ thế này?
Người phụ nữ là người lấy lại tinh thần trước:
“Con nói gì thế, chẳng lẽ con không phải…”
Chưa dứt câu, Ôn Thành đã quát chặn ngang:
“Bảo vệ đâu! Kéo họ ra ngoài cho tôi!”
Bảo vệ lập tức lao lên, khóa chặt hai kẻ kia, còn chu đáo bịt miệng lại.
Ngay cả họ cũng biết, trò hề này thật sự mất mặt.
Màn kịch kết thúc bất ngờ, còn tôi thì vẫn chưa thỏa lòng.
Tôi cứ nghĩ Ôn Thành sẽ vô điều kiện đứng về phía cha mẹ ruột, giống như kiếp trước bất chấp mọi thủ đoạn để báo thù cho họ.
Thì ra, cũng chẳng yêu thương gì cho cam.
Nuốt chửng nhà họ Ôn, rồi dọn sạch cả ba người chúng tôi, mới là điều anh thật sự khao khát.
Còn “báo thù”, chẳng qua chỉ là cái cớ để anh ta yên tâm hưởng trọn tất cả.
Ôn Thành kéo lỏng cà vạt, nở nụ cười nói rằng chỉ là hiểu lầm.
Tôi lướt mắt nhìn quanh, ai cũng miệng bảo “biết rồi”, “không sao”, nhưng khóe môi đều nhếch lên, cười còn khó kìm hơn cầm súng AK.
Không sao cả. Người mất mặt là Ôn Thành.
Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ cho mọi người thấy, anh ta với nhà họ Ôn hoàn toàn chẳng có liên quan gì.
Buổi tiệc vẫn tiếp tục, nhưng bầu không khí đã lạnh hẳn đi.
Kẻ gây rối đã bị lôi ra ngoài, song kế tiếp, nhà họ Giang e rằng không dễ đối phó.
Nhà họ Giang chỉ có một cô con gái, nay thân phận của Ôn Thành lại xuất hiện biến số… cuộc hôn nhân này, chỉ e là tan vỡ rồi.
6.
Ôn Thành nâng ly rượu, hướng về cha mẹ nhà họ Giang xin lỗi.
Thế nhưng, bác gái Giang lại vô tình nhìn thấy cánh tay sưng đỏ của tôi, lập tức nhiệt tình muốn đưa tôi đi bệnh viện chữa trị.
Sợ tôi ngại ngần, bà còn đặc biệt dặn chị gái Giang đi cùng để tôi yên tâm.
Ý tứ từ chối cuộc hôn sự này, rõ rành rành.
Sắc mặt Ôn Thành khi tiễn chúng tôi rời đi đen kịt, như đáy nồi bị đun suốt mười năm.
Nhưng ngoài miệng vẫn gượng nặn ra một nụ cười, căn dặn tôi:
“Tâm Tâm, có chuyện gì nhớ gọi cho anh, anh sẽ lập tức tới ngay.”
Tôi nhe răng cười, đáp lại:
“Ừ, em biết rồi. Vừa nãy anh đuổi bọn xấu giúp em, trông siêu đáng tin luôn đó.”
Khuôn mặt anh ta lại càng đen hơn.
Bác sĩ kiểm tra kỹ, nói cánh tay tôi không có vấn đề nghiêm trọng, kê ít thuốc, dặn chỉ cần uống đúng giờ là ổn.
Mẹ tôi cùng bác gái Giang đi lấy thuốc, nhắn tin bảo hai chị em tôi ra bãi xe gặp.
Chị gái Giang dìu tôi đi chậm rãi ra ngoài, lúc rẽ qua một góc hành lang thì bất ngờ có người đâm thẳng vào, va mạnh khiến tôi đau nhói lồng ngực.
Tôi còn chưa kịp kêu “ái da”, đã nghe “bịch” một tiếng - đối phương ngã lăn ra đất.
Giữa bệnh viện ban đêm lại gặp cảnh cố tình ngã vạ sao?
Một phen náo loạn, cuối cùng chúng tôi cũng đưa được cô ta vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ nói mọi chỉ số đều bình thường, chỉ là chưa biết bao giờ tỉnh lại.
Để phòng ngừa tranh chấp sau này, chúng tôi yêu cầu kiểm tra toàn diện từ đầu đến chân, không bỏ sót chỗ nào.
Tôi đứng nhìn cô gái đang hôn mê trên giường bệnh, trong lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Khi tôi khẽ đưa tay vén mấy sợi tóc mái rũ trước trán cô ấy, cuối cùng cũng nhận ra được - Chính là thủ khoa trường tôi, Trần Phán Nhi.
Trong đầu tôi lập tức tua lại ký ức kiếp trước, bất giác lùi về sau một bước.
“Tâm Tâm, em sao thế?” chị Giang lo lắng hỏi.
Tôi vội lắc đầu:
“Không sao, em ổn.”