8.
Tôi ngẩng đầu khỏi dây chuyền sản xuất, vươn vai một cái rồi đấm nhẹ lên cánh tay mỏi nhừ.
Đã đến giờ tan ca, tôi vào phòng thay đồ, thay bộ đồ công nhân ra.
Từ khi trở về thành phố, tôi được phân về làm việc tại nhà máy dệt.Thời điểm này, nhà máy vẫn còn là ngành nghề được coi trọng, không ít người nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
Nhưng tôi biết rõ, chỉ vài năm nữa thôi, nhà máy này đến lương còn không trả nổi. Tôi không thể trói mình mãi trong chỗ này được.
Tôi từng nghĩ sẽ tận dụng kinh nghiệm ba mươi năm đời trước để khởi nghiệp, làm ăn buôn bán.
Nhưng sau nhiều lần cân nhắc, tôi vẫn quyết định hoàn thành tiếc nuối lớn nhất đời trước — thi đại học.
Từ lúc đưa ra quyết định ấy, tôi tranh thủ từng chút thời gian rảnh trong ngày để học bài, không bỏ lỡ giây nào.
Trời đã cho tôi một cơ hội làm lại, thì tôi nhất định phải nắm chặt không buông.
Tôi thay xong đồ, gom mấy quyển sách ôn thi định mang về ký túc xá học tiếp.
Vừa bước ra khỏi cổng nhà máy, liền đụng phải một bóng người cao lớn, đang đứng chờ sẵn với nụ cười rạng rỡ.
“Tiểu Lan, anh đến đón em về ký túc xá đây.”
Ôn Triệu Xuyên cười tươi, để lộ hàm răng trắng đều, nụ cười của anh rạng rỡ như ánh mặt trời.
Sau khi đến tỉnh thành, bác Ôn đã sắp xếp để anh ấy giúp tôi ổn định chỗ ăn ở. Anh chăm sóc tôi rất chu đáo, mối quan hệ giữa hai chúng tôi cũng dần trở nên thân thiết.
Tôi hơi đỏ mặt, khẽ gật đầu.
“Ơ? Em đang học giáo trình tiếng Anh à?” – Ôn Triệu Xuyên nhìn thấy cuốn sách tôi ôm trong tay.
“Ừm, em đăng ký thi đại học năm sau rồi. Em muốn tiếp tục học nữa.”
Ôn Triệu Xuyên gật đầu tán thưởng:“Không ngờ em lại có chí như vậy, Tiểu Lan. Thật ra anh cũng nghĩ, công việc ở nhà máy dệt dù ổn định, nhưng với năng lực của em thì quá lãng phí.”
“Không giấu gì em, anh cũng đăng ký thi năm sau rồi. Đợi em được nghỉ, hai đứa mình cùng ôn tập nhé!”
Tôi vui vẻ gật đầu đồng ý.
Anh đưa tôi về tới cửa ký túc xá. Tôi đang định vẫy tay tạm biệt thì sau lưng bất ngờ vang lên một giọng nói nghiêm khắc, như sấm nổ giữa trời quang.
“Lâm Tiểu Lan, em đúng là để anh tìm muốn phát điên!”
Tôi giật mình quay lại. Là Tống Lẫm, sắc mặt anh ta đen như đêm ba mươi.
“Giỏi thật đấy! Tự ý trở về thành phố không nói lời nào. Trong mắt em còn có người chồng này không?”
Tôi hít một hơi sâu, bình tĩnh đối mặt. Thật ra, tôi không quá ngạc nhiên. Việc phân công công việc sau khi hồi hương là công khai, sớm muộn gì anh ta cũng tìm được tôi.
Nhưng tìm được thì sao? Tôi đã không còn là cái bóng của anh ta nữa. Không còn là con bé ngốc nghếch chỉ biết nghe lời, bị dắt đi đâu thì đi đó.
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, lạnh nhạt nói:
“Trung đội trưởng Tống, giữa tôi và anh không hề có quan hệ hôn nhân. Mong anh chú ý lời lẽ của mình, nếu không, tôi sẽ kiện anh tội quấy rối!”
Nhìn vẻ thản nhiên và dứt khoát trên gương mặt tôi, đôi mắt Tống Lẫm như sắp phun lửa.
“Cô còn dám uy hiếp tôi à? Mau theo tôi về nhà, lần này tôi nhất định phải dạy cho cô một bài học!”
Vừa nói, Tống Lẫm vừa đưa tay định kéo tôi đi.
Tôi bình tĩnh nghiêng người tránh né, lạnh nhạt đáp:“Trung đội trưởng Tống, anh nôn nóng kéo tôi về như vậy, là vì muốn lấy lại suất về thành phố để đưa cho Giang Vân đúng không?”
Sắc mặt Tống Lẫm lập tức sầm lại, có chút lúng túng. Anh ta cố hạ giọng, dịu giọng xuống.
“Chuyện đó… tôi sẽ không so đo với em nữa. Dù sao em cũng đã trở lại thành phố, không cần quay về quê làm gì.”
“Anh biết em vì ghen với Giang Vân nên mới bỏ đi như vậy. Nhưng thật sự giữa bọn anh không có gì cả, chỉ là em nghĩ quá lên thôi. Chuyện cô ta vu oan cho em, anh đã dạy dỗ cô ta rồi, em cũng đừng chấp nhặt nữa.”
“Anh sắp được điều về tỉnh thành rồi. Ở đây cách đơn vị đóng quân của anh hơi xa, anh sẽ giúp em xin điều động về gần anh, sắp xếp cho em một công việc nhẹ nhàng, tiện cho việc chăm sóc gia đình.”