1.
Tôi sững người.“…Cũng?”
Em trai tôi chẳng hề phòng bị, vẫn hớn hở:“Đúng rồi! Đây là căn hộ ba mẹ vừa trả xong tiền đặt cọc cho em, bảo nơi này môi trường tốt lắm! Họ còn dặn em đừng nói với chị, hóa ra là âm thầm cũng mua cho chị một căn đối diện rồi cơ!”
Lòng tôi chùng xuống, dè dặt dò hỏi:“Ừ, khéo thật nhỉ. Tiểu Hạo, nhưng ba mẹ… lấy đâu ra tiền? Nhà mình vẫn còn nợ nhiều mà. Hàng tháng phần lớn lương của chị đều gửi về…”
“Nợ á? Trả hết lâu rồi mà. À, ba mẹ bảo đừng nói cho chị biết, sợ ảnh hưởng công việc của chị.”
Nó cười cười, rồi hạ giọng như chia sẻ bí mật:“Thật ra nhà cũng chẳng nợ bao nhiêu, ba mẹ giả vờ khó khăn là để phòng mình tiêu xài linh tinh thôi. À này, chị còn nhớ hồi nhỏ ban đêm hai đứa hay đói, chỉ có bánh bao chấm xì dầu không?”
Tôi gật đầu trong cơn ngẩn ngơ.
Nó liền phá lên cười:“Kỳ thực đợi chị ngủ rồi, ba mẹ dẫn em xuống quán ăn hoành thánh đấy! Lúc nào cũng thêm thịt thêm trứng! Ba mẹ nói con trai phải tẩm bổ, còn con gái thì gầy một chút mới xinh, dễ lấy chồng, tiện thể tiết kiệm tiền để mai sau lo cho em cưới vợ.”
Bụng tôi co thắt, cổ họng nghèn nghẹn.
Em trai lại thao thao bất tuyệt:“Ba mẹ còn bảo chị hiểu chuyện, dễ mềm lòng, phải cho chị thêm động lực. Chị xem, giờ chị giỏi giang thế này, tháng nào cũng gửi tiền về, ba mẹ khen suốt! Khác hẳn em, lớn tướng rồi mà vẫn phải nhờ ba mẹ lo cho chuyện cưới xin.”
Nó ngượng ngùng gãi đầu.
Tôi vịn chặt khung cửa, cả người lạnh buốt.“Động lực… Thế nên, học bổng của chị hồi đại học, tiền chị gửi về sau khi đi làm…”
“À cái đó hả?”Nó cười khì, trả lời như lẽ dĩ nhiên:“Ba mẹ bảo giữ lại cho em, sau này mua xe.”
“Nói đúng rồi, tiền đặt cọc mua nhà lần này chắc chắn cũng có phần công của chị. Có chị thật tốt quá!”Nó cười rạng rỡ như nắng, còn cổ họng tôi thì nghẹn lại. Tôi phải gắng hết sức mới bật ra được câu tiếp theo:
“Nhưng… nhà ở khu này đâu có rẻ. Chỉ dựa vào số tiền chị gửi về… chắc vẫn không đủ, đúng không?”
Em trai đáp, giọng hồn nhiên mà tàn nhẫn:“Ba mẹ bảo rồi, với nhan sắc và học vấn của chị, sau này đi lấy chồng thì tiền sính lễ cũng phải ba – năm trăm ngàn chứ ít gì. Đến lúc đó lấy về bù vô là vừa đẹp!”
2.
Tôi không kìm được lao thẳng vào nhà vệ sinh, ôm chặt bồn cầu nôn khan.Nước mắt vì cơn nôn dữ dội mà tuôn đầy mặt.
Nhớ hồi đại học, có lần bạn cùng phòng bắt gặp tôi ăn cơm trắng không thức ăn, buột miệng nói:“Sao cậu ăn khổ thế? Cuối tuần mình còn thấy ba mẹ cậu dẫn em trai đi chơi ở công viên Happy Valley, còn gọi cả set đắt nhất nữa, cả nhà cười vui lắm mà.”
Tôi lập tức phản bác:“Cậu nhìn nhầm rồi! Cuối tuần nó đi làm thêm để kiếm tiền cho tôi, ba mẹ tôi ở nhà chỉ ăn dưa muối thôi!”
Tôi thậm chí còn thầm khinh thường bạn mình, nghĩ rằng nhà cô ấy cũng trọng nam khinh nữ nên mới không nhìn nổi người khác sống hạnh phúc.
Đến khi tốt nghiệp, thầy hướng dẫn nắm tay tôi, khuyên nhủ đầy chân tình:“Thành tích của em đủ để được giữ lại học thạc sĩ. Học lên cao, em sẽ có nền tảng và cơ hội tốt hơn nhiều. Nếu gia đình khó khăn, trường có thể giúp em vay vốn hoặc sắp xếp công việc bán thời gian.”
Mắt đỏ hoe, tôi không chút do dự lắc đầu:“Thôi ạ, thầy… Ba mẹ em đã quá vất vả, còn đang nợ nần. Em phải đi làm ngay để đỡ đần họ.”
Thầy chỉ biết thở dài tiếc nuối. Lúc đó, tôi vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng mình thật biết điều.
Mỗi lần mẹ gọi điện, giọng bà đều mệt mỏi pha lẫn áy náy:“Nam Nam à, nhà mình không sao… mọi chuyện đều ổn cả, chỉ là… ừm… lớp học thêm cho em con… thôi bỏ đi, đắt quá, không thể mãi làm phiền con…”
Chỉ đến khi tôi gặng hỏi hết lần này tới lần khác, bà mới “miễn cưỡng” nói ra một con số.