1
【Bác ơi, bọn cháu đang từ trung tâm hậu sản xuất phát, khoảng một tiếng nữa là tới nhà.】
【Bọn cháu sẽ ở phòng ngủ chính, trước khi vào nhà cháu sẽ gửi tin nhắn, mong bác tránh về phòng nhỏ để bọn cháu tiện di chuyển.】
【“Cẩm nang nuôi con” và “500 điều cần lưu ý khi sống cùng mẹ chồng” cháu đã gửi bác từ tháng trước, mong bác ôn lại và nghiêm túc thực hiện. Tôn trọng lẫn nhau, nuôi con theo khoa học.】
【……】
Nhìn những tin nhắn liên tục nhảy lên trong nhóm gia đình, tôi ý thức được — mình đã trọng sinh.
Quay lại đúng ngày Triệu Tiểu Vân vừa từ trung tâm hậu sản về, cả nhà ba người chuyển vào sống cùng tôi.
Cơn đau nghẹt thở vì đột quỵ vẫn còn ám ảnh, tôi run rẩy khắp người.
Nhớ lại kiếp trước, mình ngã quỵ trước cửa phòng con dâu, ra sức gõ cửa xin giúp đỡ, đến cả đầu ngón tay cào đến tóe má//u, nó cũng không chịu mở cửa, không đưa thu//ốc, không gọi cấp cứu.
Sau khi tôi ch//ết, nó chỉ khóc lóc kể với thằng con trai đi công tác mới về:
“Em có gửi tin nhắn cho mẹ rồi… Em tưởng mẹ đã đủ sức gõ cửa thì chắc cũng đủ sức gọi 120 chứ…”
“Anh biết mà, em bị rối loạn xã hội, em sợ nhất là gọi điện cho người lạ…”
“Em thật sự… không thể làm được. Em xin lỗi…”
Con trai tôi chỉ thở dài nhìn vợ nó khóc lóc như hoa lê trong mưa, chẳng nỡ trách một câu.
Ngược lại còn vội vàng ôm lấy vợ dỗ dành, sợ nó bị cái x//ác của tôi dọa sợ.
Sau khi vội vàng hoả táng tôi, hai người lập tức thừa kế toàn bộ tài sản, tiền bạc, nhà cửa của tôi.
Chưa tới bảy ngày đã kéo nhau đi Maldives nghỉ dưỡng “lấy lại tinh thần”.
Nghĩ tới những chuyện đó, tôi chỉ muốn đem cái thằng con bất hiếu và con dâu má//u lạnh kia, lập tức đóng gói gửi xuống đị//a ng//ục!
Lấy lại tinh thần, tôi phát hiện họ sắp đến nơi rồi.
Tôi lập tức gọi thợ khoá tới đổi ổ khoá mới.
Yêu cầu anh thợ mang loại khoá an toàn cao nhất.
Kiếp này, tôi sẽ không cho họ bước chân vào cửa thêm một lần nào nữa!
Cúp máy, con dâu tôi vẫn không ngừng nhắn vào nhóm gia đình.
Từng điều từng mục, toàn là “quy định” tôi phải tuân theo sau khi nó “nể tình” dọn vào nhà tôi:
【Phòng ngủ chính phải khử trùng toàn diện mỗi ngày, drap giường gối chăn phải là đồ mới (mỗi bộ không dưới mười nghìn), da cháu mẫn cảm, vải kém là ngủ không được.】
【Vì cháu bị rối loạn xã hội nên xin miễn tiếp mọi họ hàng thân thích của nhà bác.】
【Ngoài ra, không được tiếp khách tới nhà mà chưa có sự hẹn trước và đồng ý (bao gồm cả dịp Tết); nếu được đồng ý thì cũng phải giới hạn số lượng và thời gian, để cháu còn tránh mặt. (Lưu ý: vi phạm phạt 10 nghìn!)】
【À còn điều quan trọng nhất.】
【Buổi tối bác phải trông bé cho bọn cháu ngủ. Từ 10 đến 11 giờ sáng, 3 đến 4 giờ chiều là giờ cháu muốn dành riêng cho bé, để tạo gắn kết tình cảm mẹ con.】
【Bác có thể tranh thủ thời gian đó ra chợ hoặc ra công viên đi dạo.】
【……】
Nhìn những lời thoại giống y chang đời trước, tôi chỉ thấy buồn cười.
Kiếp trước, nó cũng lấy lý do bị “rối loạn xã hội” để né mặt tôi, nói không nổi, giảm tương tác.
Thực tế thì sao?
Những điều cần nói – thậm chí trơ trẽn vô lý đến đâu – nó đều gõ rõ ràng từng câu từng chữ trên điện thoại.
Còn tôi – một bà mẹ chồng – chỉ cần im lặng gõ lại đúng một chữ 【đã nhận】, rồi cắm đầu phục tùng như thể nó là sếp trên công ty.
Kiếp trước, tôi sống truyền thống, luôn tâm niệm “nhà hoà thì vạn sự hưng”.
Chỉ cần con cháu sống yên ổn, tôi già rồi, chịu chút thiệt cũng chẳng sao.
Vì thế tôi nuốt đắng ngậm cay, chịu đủ yêu sách quái gở của con dâu.
Nó nhận của tôi sáu vạn sáu tiền “đổi cách xưng hô”, rồi vẫn viện lý do sợ hãi xã hội để không gọi tôi một tiếng “mẹ”.
Đến cả trong tin nhắn, nó cũng chỉ gọi tôi là “bác”.
Vậy mà tôi vẫn cống hiến tiền bạc, sức lực, không một lời oán thán, hầu hạ họ suốt năm năm trời.
Kiếp này, muốn tôi tiếp tục làm trâu làm ngựa?
Nằm mơ à!
Thấy tôi mãi không trả lời, con trai tôi – Lý Hằng – bắt đầu sốt ruột, nhấn thẳng vào tên tôi trong nhóm:
“Mẹ ơi, Tiểu Vân đang nhắn cho mẹ đấy, mẹ không thấy à? Mẹ cũng phải biết điều chứ?”
2
Nghe giọng thằng con trời đánh trách móc, tôi tức đến run người.
Còn chưa kịp bùng nổ thì con dâu lại gửi thêm một tràng tin nhắn:
【Ui chao, chồng ơi, có phải bác giận em rồi không, thấy em yêu cầu nhiều quá phải không?】
【Bác ơi, để cháu nói rõ, cháu thật sự không có ác ý gì cả.】
【Chỉ là… do bệnh rối loạn xã hội của cháu quá nghiêm trọng, nên không thể nào trực tiếp nói ra mấy chuyện này được.】
【Nói trước cho rõ ràng ranh giới, sau này sống chung mới hoà thuận, tránh được mâu thuẫn đúng không ạ?】
Con dâu lại tiếp tục thao thao bất tuyệt, tự cho mình là lý trí biết điều.
Cứ như thể việc “nói trước cho rõ” sẽ giúp lời lẽ chua chát của nó trở nên hợp tình hợp lý vậy.
Nhưng nó chẳng bao giờ nghĩ đến — tất cả những quy định kia, chỉ áp lên mình tôi.
Còn bản thân nó thì không có lấy một giới hạn nào.
Đúng là tiêu chuẩn kép hết sức!
Thằng con trai quý hoá của tôi thì sợ vợ mất lòng, lập tức hùa theo:
“Tiểu Vân nghĩ chu đáo đấy chứ mẹ, mẹ cũng nên bày tỏ thái độ đi. Có gì không hài lòng thì nói ngay, sau này đừng than thở hay hối hận nữa.”
Tôi bật cười khẩy.
Thẳng tay gửi vào nhóm một sticker chữ “Hảo” với hoa mẫu đơn rực rỡ.
Rồi tôi cũng gửi một đoạn tin nhắn thoại vào nhóm:
“Những điều Tiểu Vân nói, bác thấy cũng có lý, bác hoàn toàn không có ý kiến!”
“Nhưng bác cũng có một chuyện, nhất định phải nói trước với hai đứa.”
Tôi vừa dứt câu, thằng con trai đã gắt gỏng phản ứng:
“Mẹ nói thế là sao? Cứ một câu bác hai câu bác nghe xa lạ lắm luôn đấy!”
“Hai đứa con kết hôn rồi, con cũng đầy tháng rồi, mẹ cứ xưng với Tiểu Vân là bác thế, con dâu mẹ biết nghĩ gì?”
Tôi giả vờ ngạc nhiên, hỏi lại: