Bên ngoài bắt đầu có tiếng s.ú.n.g lẻ tẻ, chắc là cảnh sát đang nổ s.ú.n.g nhưng tôi biết với hỏa lực như vậy thì không thể kiểm soát được tình hình.
Toàn thế giới đã bị loại virus gây bệnh tập thể, không ai biết loại virus này xuất hiện như thế nào, cũng không biết tại sao lại lây lan khắp toàn cầu, thậm chí đến khi tôi c h ế t thì vẫn chưa có lời giải đáp.
Có người nói rằng đây là sự trừng phạt của thần linh, đây là lần thanh trừng loài người của thế giới.
Đóa Đóa bị tiếng động bên ngoài đánh thức, sợ hãi khóc òa lên, tôi ôm con bé vào lòng nhẹ nhàng dỗ dành: "Đừng sợ đừng sợ, mẹ ở đây."
Cô bé gái co ro trong lòng tôi, dần dần nín khóc.
"Chắc chắn không được để con bé nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài." Mẹ chồng kéo rèm cửa thật chặt.
"Sớm muộn gì con bé cũng phải chấp nhận tất cả những điều này." Những bông hoa trong nhà kính không thể chống chọi được với giá rét của tự nhiên, tôi cũng không thể mãi che mắt Đóa Đóa trước thế giới tàn khốc này.
Đợi Đóa Đóa bình tĩnh lại, tôi kiểm tra cửa sổ cẩn thận rồi bắt đầu sắp xếp vật tư, Tống Nguyên giúp tôi, mẹ chồng thì ở trong phòng ngủ dỗ dành Đóa Đóa.
Khoảng nửa tiếng sau, tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến từ bên ngoài cửa, tôi lập tức cầm xẻng đứng cạnh cửa, Tống Nguyên cũng cầm búa theo sau tôi.
"Vợ ơi, mở cửa, mở cửa mau." Là giọng của chồng chị hàng xóm.
Tôi nhìn qua mắt mèo, thấy quần áo trên người người đàn ông đã bị xé rách, trên cánh tay có nhiều vết thương, có vết còn sâu đến mức nhìn thấy xương trắng.
Anh ta đã bị nhiễm bệnh, rất nhanh sẽ biến thành zombie.
"Không được mở cửa." Tôi lập tức lên tiếng ngăn cản nhưng đã không kịp.
Cạch một tiếng, cửa bị mở ra, người đàn ông xông vào, chưa kịp vào trong thì đã nghe thấy tiếng hét thảm thiết của chị hàng xóm, rồi... là tiếng giống như tiếng dã thú nuốt chửng.
Tôi đã quen với cảnh tượng như vậy nhưng Tống Nguyên thì đây là lần đầu tiên trải qua, cậu ta tái mặt, không chạy trốn mà vẫn luôn đứng bên cạnh tôi.
Hồi nhỏ cậu ta luôn là cái đuôi nhỏ đi theo sau tôi, giờ đây cậu ta đã trở thành chỗ dựa của tôi.
Tôi không chút do dự mở cửa đi ra ngoài, nhân lúc chị hàng xóm chưa biến thành zombie, tôi phải giải quyết họ, nếu không sẽ để lại hậu họa khôn lường.
"Chị." Tống Nguyên sợ hãi kéo tôi lại.
"Không sao, chị biết chừng mực." Trước kia tôi là một cô gái được bố mẹ cưng chiều, chồng yêu thương, không cần lo nghĩ, không cần động tay.