6.
Một vài họ hàng, bạn bè bắt đầu mất kiên nhẫn, xì xào hỏi nhau: “Rốt cuộc chú rể khi nào mới đến?”
Tôi không còn do dự nữa, trực tiếp nhắn cho Triệu Hướng Minh:
Nếu không kịp thì hủy đám cưới đi. Chúng ta chia tay trong êm đẹp.
Tình cảm nhiều năm như vậy, tôi không thể nhắm mắt đưa chân, đẩy cả hai xuống hố lửa khi biết rõ đã có vấn đề. Nếu hôn lễ hủy bỏ, thì lời nguyền bà nội nói chắc cũng sẽ không ứng nghiệm nữa, phải không?
Không ngờ, Hướng Minh lập tức gọi lại.
Giọng anh ta hoàn toàn khác với lúc nhắn tin: dịu dàng, dỗ dành.“Vợ à, vừa rồi anh nóng vội quá, em đừng để trong lòng. Xe rước hiện đang dừng ở cách nhà em một cây số, nhưng tài xế lại đình công. Họ bảo quá sớm, chưa kịp ăn, phải thanh toán trước mới chịu đi. Em có thể chuyển cho anh trước hai trăm ngàn mẹ em đưa không? Tiền vừa đến, năm phút nữa anh sẽ có mặt, đảm bảo hôn lễ vẫn thật phong quang. Nếu chậm trễ… thì anh cũng không dám chắc sẽ xảy ra chuyện gì.”
Anh ta nói đến chính số tiền riêng hai trăm ngàn mà hôm nọ mẹ vừa lén đưa tôi, chẳng may bị anh ta trông thấy.
Mẹ tôi cũng nghe rõ qua điện thoại, bà hơi ngập ngừng rồi nhỏ giọng khuyên:“Con à, hai trăm ngàn với nhà mình chẳng đáng gì. Hay là cứ chuyển cho nó đi, đừng để lỡ ngày vui. Mẹ không tiếc tiền, chỉ mong con gái mẹ đừng chịu ấm ức. Mẹ thà bỏ chút tiền còn hơn thấy con khổ.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy họ hàng thân thích vẫn đang háo hức chờ đợi, tiếng pháo nổ rộn vang.
Tôi hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Tôi chuyển khoản cho Triệu Hướng Minh hai trăm ngàn.
Ngay lập tức, bên kia gửi sang một icon “hôn gió”.“Nghe lời nào, vợ ngoan. Anh lập tức thúc họ khởi hành, đến rước em ngay đây.”
Tôi chỉ nhắn lại một chữ “Ừm”, rồi tắt máy, lòng rối bời.
Tiền đã đưa rồi… chắc sẽ không còn phát sinh chuyện gì nữa, đúng không?
7.
Vừa chuyển tiền được năm phút, dưới lầu đột nhiên vang lên tiếng còi xe inh ỏi.
Diệp Lâm vui vẻ chạy lên:“Chị ơi! Mau chuẩn bị đi, chú rể tới rồi!”
Tôi dặn em họ Diệp Kiệt và Diệp Lâm:“Giờ lành chẳng còn bao nhiêu, lát nữa hai đứa đừng làm khó quá, sau này chị sẽ lì xì cho hai đứa thật to.”
Diệp Lâm cười híp mắt:“Chị yên tâm, bọn em có chừng mực mà.”
Quả nhiên, ngay giây sau, ngoài cửa đã vang lên giọng cười hề hề của Triệu Hướng Đông:“Vợ ơi mau mở cửa, không thì anh cho người đá tung cửa bây giờ!”
Diệp Lâm dán tai vào cửa phòng, cười đáp lại:“Anh rể, muốn cưới được chị em thì phải trả lời vài câu hỏi trước đã…”
Chưa kịp dứt lời—
“Ầm!”
Cánh cửa phòng bị người ta đá mạnh, bật tung.
Diệp Lâm không kịp phản ứng, ngã nhào xuống đất.
Cánh cửa nặng nề tiếp tục đổ ập xuống, đè thẳng lên chân em.
Cô ấy đau đến nỗi hít mạnh một hơi, mặt tái nhợt ngay tức khắc.
Tôi bật dậy, mắt rực lửa, giận dữ nhìn chằm chằm đám người trước mặt.
“Từ bao giờ lại có cái kiểu đón dâu thế này? Các người coi đây là nghi thức gì?” — tôi quát lên.
Đám người đối diện chẳng những không thấy xấu hổ, ngược lại còn phá lên cười:“Ha, nhìn kìa, dâu mới tức giận rồi.”“Khà khà khà… ai ngờ cửa nhà họ lại kém thế, đá một phát là bung. Biệt thự gì chứ!”
Diệp Lâm hiểu tính tôi, biết tôi sắp bùng nổ. Con bé bất chấp bàn chân sưng tấy như cái móng giò, vẫn rướn người níu lấy vạt váy cưới của tôi, giọng run rẩy nhưng cứng cỏi:“Chị… em không sao đâu. Đừng để chuyện này làm chậm trễ ngày trọng đại của chị. Em không đau thật mà.”
8.
Đúng lúc đó, một người đàn bà thấp lùn, tóc uốn xoăn ngắn, vẻ mặt đầy khó chịu chen vào phòng—chính là mẹ của Triệu Hướng Minh, Tôn Hải Yến.
Bà ta đảo mắt một vòng, liếc thấy Diệp Lâm còn ngồi bệt dưới đất, lập tức bĩu môi, chậc lưỡi:“Ôi dào, con bé này mà cũng học người ta chặn cửa à? Chắc tám phần là muốn đòi tiền lì xì rồi. Tuổi còn nhỏ mà mắt đã sáng lên vì tiền.”
Nói xong, bà ta hất tay ném thẳng tờ năm tệ vào người Diệp Lâm:“Nếu không phải hôm nay là ngày vui của con trai tôi thì ngay cả một xu cô cũng đừng hòng lấy được.”
Bà ta hừ lạnh:“Còn chặn cửa nữa chứ. Tưởng nhà các người văn minh cởi mở, hóa ra cũng cổ hủ, lạc hậu như ai.”
Rồi bà quay sang tên vừa đá tung cửa, cười khen:“Nhị Cường, đá hay lắm!”
Nói xong, bà lại quét mắt qua Diệp Lâm đang ôm chân đau đớn, cuối cùng dừng lại ở tôi.
Thấy chân tôi vẫn chưa mang giày cưới, mặt bà lập tức sa sầm, cau chặt mày, giọng trách móc:“Đồng Đồng, sao con lại vô ý thế? Không phải vừa nãy còn nói thời gian gấp lắm sao?”
“Nhanh đưa giày cưới ra, để Hướng Minh dắt con xuống lầu đi.”“Còn nữa, năm trăm ngàn kia chuẩn bị xong chưa?”“Thẻ ngân hàng hay tiền mặt cũng được, đổi thành vàng thỏi càng hay.”“Chẳng lẽ lại gả con gái mà trắng tay? Con cũng đã bị con trai tôi làm cho có bầu rồi. Không bỏ tiền ra thì sau này ai còn muốn lấy con nữa?”
Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.Chỉ còn tiếng thở dồn nén, nức nở khe khẽ của Diệp Lâm.